Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 391: Anh phải làm sao khi em đi
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
học suốt một tháng?
Vân Nhu ngó vào màn hình, thấy camera trước của điện thoại Chu Hoài Cảnh vừa ghi lại một khoảnh khắc tuyệt đẹp.
Trong khung hình, cành mai xanh mướt khẽ vươn ra, dưới gốc cây, hai bóng dáng cao ráo đang quay sang nhìn nhau. Những bông tuyết trắng xóa nhẹ nhàng đậu trên mái tóc đen nhánh của họ, tựa như những vì sao lấp lánh.
Vân Nhu: "..."
Lại bị chụp lén rồi.
Chu Hoài Cảnh cẩn thận xem lại bức ảnh, lưu lại rồi giơ cho Vân Nhu xem: "Lần này chụp đẹp đấy, không xóa đâu."
Dù không mấy mặn mà với việc chụp ảnh, nhưng thấy bức ảnh cũng không đến nỗi nào, Vân Nhu đành nhượng bộ.
Từ ngày rời khỏi viện tâm thần, sức khỏe và tinh thần của Vân Nhu giảm sút nghiêm trọng.
Suốt hơn một năm qua, cô chẳng màng cập nhật mạng xã hội, điện thoại cũng chẳng có lấy một bức ảnh "tự sướng" nào.













