Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 373: Giá trị đạo đức của bà không
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
đủ tư cách để phán xét tôi đâu Nghe thấy thái độ hống hách của đối phương, Lục Bạc Vũ nhăn trán khó chịu: "Cô đừng có làm giá quá đáng!"
Kinh doanh mà lại chê tiền dâng tận miệng sao?
Nào ngờ hắn vừa dứt lời, đối phương đã dập máy cái "rụp".
Lục Bạc Vũ sững sờ, vội vàng gọi lại, nhưng chỉ nhận được những tiếng tút tút báo máy bận.
Hắ gọi thêm vài cuộc nữa, kết quả vẫn y như cũ.
Hắn bàng hoàng nhận ra, mình đã bị đối phương chặn số.
Lục Bạc Vũ ngẩn tò te, lẽ nào họ thực sự khinh thường món hời từ hắn?













