Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 347: Chữ trên mặt anh... do ai khắc vậy?
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Nhu bước tới gần Lục Bạc Vũ, hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Anh cười cái gì?"
Nụ cười lạnh lẽo trên môi Lục Bạc Vũ tắt ấ , nét mặt hắn dần trở nên căng thẳng và sầm sì.
Hắn chán ghét cái nhìn của Vân Nhu. Từ bao giờ cô ta lại có tư cách nhìn hắn bằng ánh mắt bề trên như vậy?













