Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 328: Tôi mới nói dăm ba câu, cô đã không muốn nghe rồi sao?
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Căn phòng vắng lặng, chẳng thấy bóng người.
Cánh cửa ban công mở toang, gió lùa làm tấm rèm mỏng bay phấp phới.
Chu Hoài Cảnh lao nhanh ra ban công, đập vào mắt anh là chiếc ga giường được buộc hờ hững vào lan can, một đầu đang đu đưa theo gió.
Vân Nhu đã trốn thoát.
Bàn tay anh siết chặt lấy thanh chắn ban công: "Đang ốm sốt thế kia mà còn chạy trốn làm gì không biết?"
Vân Nhu vừa lái xe lao vút khỏi cánh cổng biệt thự Tây Lâu Viện, thì bất thình lình một bóng người nhào tới trước mũi xe.
Theo phản xạ, cô đạp phanh gấp.













