Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 317: Cháu có nên hận hay không, cháu có đáng hận hay không?
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Tại phòng khách phụ, chú Thường ngồi xuống rồi đưa tay mời Vân Nhu an tọa.
Gương mặt ông không để lộ chút cảm xúc nào, chẳng thể đoán được là đang vui hay đang giận.
Vân Nhu nhìn theo ngón tay cái đang không ngừng xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích của ông, rồi nghe ông cất lời: "Nhu Nhu, chuyện mẹ cháu kể, cháu có làm không?"
Ông ngước mắt lên, ánh nhìn sâu thẳm khóa chặt Vân Nhu: "Chuyện cháu đổ dầu ớt vào miệng mẹ cháu, rồi bắt ép mẹ và anh hai cháu tự tát nhau, cháu có làm thật không?"













