Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 309: Chỗ dựa của em là người chồng yêu thương em "Vân Nhu!" Vân Phong Bắc gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, ánh nhìn chất chứa sự uất ức như đang lên án sự vô tình của cô.
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Bọn họ đều là những người ruột thịt thân thiết nhất của cô cơ mà!
Vân Nhu mân mê những đầu ngón tay, giọng điệu hờ hững: "Đúng 76 cái tát, không được thiếu một cái nào.
Trong đầu cô chợt lóe lên những hình ảnh về sự lạnh nhạt, về những lời lẽ bịa đặt, bôi nhọ của Thẩm Thu Vận dành cho mình.
Cô nhớ lại cái ngày bị Vân Phong Bắc lôi đến trại tâm thần, tay cô bám chặt lấy hàng rào điện, cắn răng chịu đựng luồng điện giật tê người chỉ để cầu xin anh ta quay đầu lại, đừng bỏ mặc cô nơi địa ngục ấy.













