Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 304: Vậy thì chúng ta sẽ dùng gậy ông đập lưng ông Chu Châu vờ như bừng tỉnh, xua tay rối rít: "Không không không, để cô ngủ sô pha sao được, cô cũng cần phải tắm rửa thay quần áo chứ?"
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Ánh mắt Chu Châu láo liên đảo quanh, cuối cùng dừng lại ở phòng ngủ nhỏ xíu vốn dành cho người giúp việc mà Vân Nhu từng ở. Đôi mắt cô ta sáng rực lên: "A, chỗ đó hợp với cô đấy!"
Nói rồi, cô ta vỗ tay cái bốp, đưa ra quyết định: "Cô chuyển qua đó ở ngay đi."
Ngay lập tức, nét mặt cô ta sầm xuống: "Mọi thứ trong nhà này đều là của tôi, cô liệu hồn mà giữ mình! Đừng để tôi bắt được cô giấu giếm thứ gì! Nếu không..."
Chu Châu giơ nắm đấm lên, dọa sẽ đánh gãy chân Bạch Kiểu Kiểu.
Bạch Kiểu Kiểu tức điên người!













