Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 290: Dâu xấu cũng phải ra mắt bạn bè
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
"Đúng là bùn vàng rớt xuống đũng quần, không phải phân thì người ta cũng bảo là phân!" Vân Phong Bắc gắt gỏng: "Chỉ cần mình không tự khơi ra, thì ai rảnh rỗi mà đi bới móc? Tại sao cứ phải chuốc lấy nhục nhã, rồi lại tự cho mình cái quyền phán xét người khác?" Nói xong, Vân Phong Bắc vùng vằng quay gót bỏ đi.













