Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 283: Nốt ruồi của tôi, anh ấy thích lắm
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Trong hành lang bị phong tỏa kín mít, Lục Bạc Vũ bị ép sát vào tường, miệng ứa máu, đánh tao thì cũng phải cho tao cái lý do chứ?" Đôi mắt Chu Hoài Cảnh đỏ ngầu, gằn từng chữ qua kẽ răng: "Vân Nhu là lần đầu tiên." "Cái gì?" Lục Bạc Vũ cau mày, nheo mắt lại, không nghe rõ Chu Hoài Cảnh vừa nói gì. Lần đầu tiên gì cơ? Cái gì lần đầu tiên? Đột nhiên, ánh mắt anh ta biến đổi, nhận ra Chu Hoài Cảnh đang nói đến... Lục Bạc Vũ nghiến răng rít lên: "Mày khốn nạn, mày ngủ với cô ấy rồi?!













