Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 249: Hai gã già mất nết, cộng thêm một thằng ăn hại
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Tư Tân đứng đối diện Lục Bạc Vũ, hai tay vung mạnh chiếc roi da, một tiếng "chát" xé gió vang lên!
Lục Bạc Vũ giật mình thon thót, quát: "Tư Tân, cô dám!"
Có gì mà không dám?
Ô
cụ Lục ngồi bật dậy trên giường bệnh, gằn giọng: "Tư Tân, đừng quên thân phận của cháu!
Thân phận gì? Thân phận bị các người đè đầu cưỡi cổ, đánh đập nhục nhã sao?" Tư Tân lại vung tay, tiếng "chát" chói tai vang lên, chiếc roi quất mạnh xuống sàn nhà tạo thành một vệt trắng xóa.
Lục Bạc Vũ lại giật thót, ánh mắt kinh hoàng dán chặt vào đuôi roi của Tư Tân.













