Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 230: Sợ lỡ tay bắn chết tôi, em không nỡ sao?
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Nhu vẫn nhớ rõ lần đầu tiên cô nhìn thấy chiếc khăn đó.
Lúc ấy, cô đang ngồi hóng mát trong đình nghỉ trước sân viện của Lục Bạc Vũ. Một người giúp việc đã mang đến cho cô một chiếc khăn quàng cổ. Khi cô gặng hỏi ai là người gửi tặng, người đó chỉ im lặng.
Sau này, trong một dịp tình cờ, ông cụ Lục bắt gặp cô đang quàng chiếc khăn đó, ánh mắt ông ta nán lại trên nó khá lâu.
Và ngay sau đó là thông báo về hôn sự giữa cô và Chu Hoài Cảnh.













