Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 19: Cô ta là một con đỉa hút máu
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Trong phòng khách ngập tràn bầu không khí vui mừng.
Vân Phong Bắc đi rót nước, Thẩm Thu Vận mở hộp thuốc, móc ra một viên thuốc, sau đó nhíu mày nói: "Sao lại thiếu mất hai viên rồi?"
Tâm tư Lục Bạc Vũ khẽ chuyển động, lẽ nào hai viên thuốc đó đã bị Vân Nhu ăn rồi sao?
Thẩm Thu Vận không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là việc thiếu mất hai viên thuốc khiến bà ta cảm thấy xót xa: "Cũng không biết chừng này thuốc có thể giúp bệnh của con trị tận gốc được hay không... Thôi bỏ đi, lát nữa mẹ lại đi cầu xin Vân Nhu, bảo con bé lấy thêm cho con hai hộp nữa.
Vân Phong Bắc nói: "Thân là một thành viên của nhà họ Vân, Vân Nhu vốn dĩ nên có những cống hiến cho gia đình, mẹ đừng có chiều hư em ấy."
Nhìn Bạch Kiểu Kiểu uống xong thuốc, Vân Phong Bắc quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy Lục Bạc Vũ định đi về phía phòng Vân Nhu, anh ta vươn tay chộp lấy vai Lục Bạc Vũ, dùng ánh mắt cảnh cáo nói: "Cậu vẫn chưa cho Kiểu Kiểu một lời giải thích đâu."
Nhà họ Lục bọn họ rốt cuộc có với nhà họ Vân nữa hay không, đứa em gái nào của anh ta?
Cứ nghĩ đến ánh mắt Lục Bạc Vũ nhìn Vân Nhu, Vân Phong Bắc lại không nhịn được lên iế cảnh cáo: "Cậu mà dám có lỗi với Kiểu Kiểu, tôi sẽ không tha cho cậu đâu!"
Bạch Kiểu Kiểu dùng ánh mắt bi thương nhìn Lục Bạc Vũ một cái, sau đó liền cúi gằm mặt xuống.
Lục Bạc Vũ chính là không chịu nổi dáng vẻ này của cô ta, cô ta cứ như vậy là Lục Bạc Vũ lại cảm thấy mình thật khốn nạn.
So ra thì Vân Nhu dễ đối phó hơn nhiều, trước kia cô chỉ cần tỏ ra một chút bất mãn, hoặc muốn chiến tranh lạnh, anh ta đều có thể ra đòn phủ đầu, mắng cô một trận rồi lại cho một quả táo ngọt, lần nào cũng có thể trị cô ngoan ngoãn phục tùng.
Còn Kiểu Kiểu... anh ta không nỡ nói lời nặng lời nhẹ với cô ta.
Lục Bạc Vũ an ủi Bạch Kiểu Kiểu vài câu, chẳng mấy chốc, Bạch Kiểu Kiểu đã tựa đầu vào lòng anh ta, hai người lại quay về thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt ngọt ngào.
Mà Bạch Kiểu Kiểu được vuốt ve mái tóc, lại thông qua hình ảnh phản chiếu trên màn hình điện thoại nhìn thấy, ánh mắt Lục Bạc Vũ đang liên tục hướng về phía phòng Vân Nhu.
Trong lòng cô ta không khỏi dấy lên sự chán ghét, cô ta đưa Vân Nhu từ trại thương điên ề là để giúp bản thân được gả vào hào môn, chứ không phải để cô đi quyến rũ người đàn ông của cô ta.
"Bạc Vũ, em lo lắng chị đã làm những chuyện không nên làm."
Bạch Kiểu Kiểu cau mày, vẻ mặt như đang suy nghĩ cho Vân Nhu: "An Ninh Bảo Tâm Hoàn đến cả anh còn không kiếm được, chị ấy chỉ là một người bình thường, chắc chắn phải trả một cái giá rất đắt mới có thể đổi lấy, nếu là như vậy thì em không uống thuốc này nữa đâu."
Một người phụ nữ hoàn toàn không có điểm mạnh nào, muốn đánh đổi lấy một thứ mà cô ta tuyệt đối không thể với tới, có thể dùng thứ ì để trao đổi thì không cần nghĩ cũng biết.
Cứ nghĩ đến hộp thuốc này rất có thể là Vân Nhu đổi lấy dưới thân thể của một lão già nào đó, Lục Bạc Vũ liền cảm thấy buồn nôn.
Anh ta ghét bỏ nói: "Đợi anh kiếm được thuốc mới, hộp này em đừng uống nữa."
Bạch Kiểu Kiểu ngoan ngoãn "dạ" một tiếng.
Lúc này, thím Vương bưng một bát cơm đẩy cửa phòng Vân Nhu ra, mới phát hiện Vân Nhu không có trong phòng.
Vân Nhu đã sớm rời khỏi nhà họ Vân lúc bọn họ đều đang dồn sự chú ý vào Bạch Kiểu 9
Cô nắm chặt một tờ tiền màu đỏ nhăn nhúm, bắt một chiếc xe đi đến bệnh viện tư nhân do nhà họ Vân mở.
Lúc này đang là buổi tối, người đến khám bệnh trong đại sảnh bệnh viện vô cùng lác đác.
Vân Nhu bấm thang máy từ cửa sau của đại sảnh đi lên, một mạch đến tận phòng làm việc của Vân Phong Bắc mà không một ai phát hiện.
Đây là sản nghiệp của nhà cô, cô am hiểu tất cả các thiết bị và lỗ hổng ở đây.
Vân Nhu dùng máy tính của Vân Phong Bắc kê một đơn thuốc, sau đó đeo khẩu trang lên, với vẻ mặt tự nhiên đi đến phòng thuốc lấy thuốc.
Người ở phòng thuốc không hề nghi ngờ, vừa dựa theo đơn lấy thuốc, vừa trò chuyện với Vân Nhu: "Vân tổng hôm nay lại tăng ca học kèm cho em gái à?
Vân Nhu ban đầu chưa hiểu ý cô ta là gì, một lúc sau mới suy nghĩ thông suốt nguồn gốc của những lọ thuốc trống chưa được dọn dẹp trong ngăn kéo của Vân Phong Bắc.
Trong quy định của ngành y tế, việc tiêu hao thuốc cần phải được đối chiếu và tiêu hủy một cách chi tiết, những lọ thuốc mà Vân Phong Bắc chưa xử lý rõ ràng là không đúng với quy định.
Điều đó chứng tỏ đường lối sử dụng của những loại thuốc này có vấn đề.
Vân Phong Bắc là một người có nguyên tắc rất mạnh mẽ, nhưng anh ta sẽ chỉ đánh mất nguyên tắc vì chuyện của Bạch Kiểu Kiểu.
Những lọ thuốc trống kia chắc chắn có liên quan đến Bạch Kiểu Kiểu.
"Này, Phenolsulfonphthalein," người lấy thuốc cố ý nhắc nhở: "Cái này phải test dị ứng nhé, đừng giống như lần trước tiêm Penicillin, suýt chút nữa đã gây ra sự cố y khoa đấy."
Ánh mắt Vân Nhu khẽ chớp động, "ừm" một tiếng, sau đó cầm Phenolsulfonphthalein quay lại phòng làm việc của Vân Phong Bắc.
Cô đã biết tại sao mình lại dễ dàng kê được thuốc ra như vậy, cũng biết mấy năm nay tại sao bệnh viện nhà họ Vân lại dính vào nhiều tin tức tiêu cực đến thế.
Những chuyện này đều bắt nguồn từ sự dung túng của Vân Phong Bắc đối với Bạch Kiểu Kiểu.
Khi Bạch Kiểu Kiểu đến nhà họ Vân mới mười bốn tuổi, chưa từng đi học ngày nào, một chữ bẻ đôi cũng không biết.
Vân Phong Đông và Vân Phong Bắc xót xa Bạch Kiểu Kiểu, bèn làm cho cô ta một cái danh ngạch dự thính có tên nhưng không cần đến lớp, lôi kéo Vân Nhu thay phiên nhau dạy kèm cho cô ta, nhưng căn bản của cô ta thực sự quá kém, lần nào thành tích cũng tệ hại đến mức không nỡ nhìn.
Số lần nhiều lên, Bạch Kiểu Kiểu bắt đầu chán học, Vân Phong Đông và Vân Phong Bắc vì muốn khích lệ cô ta, liền ép Vân Nhu viết tên Bạch Kiểu Kiểu lên bài thi của mình.
Bạch Kiểu Kiểu đạt điểm cao, được tuyên dương trước toàn khối, còn Vân Nhu ôm điểm số nát bét bị chỉ đích danh phê bình.
Nhưng Vân Phong Đông và Vân Phong Bắc hoàn toàn không nhìn thấy sự tủi thân của Vân Nhu, ngược lại còn cảm thấy phương pháp này rất có hiệu quả, bọn họ tiếp tục bắt cóc đạo đức Vân Nhu, ép cô phải đổi tên tác giả trên các bài báo y học đã được xuất bản thành Bạch Kiểu Kiểu, ép cô nhường chỗ cho Bạch Kiểu Kiểu lên bục nhận thưởng trong các cuộc thi đấu.
Bọn họ luôn nói Bạch Kiểu Kiểu không có hộ khẩu, cũng không có học tịch, bảo Vân Nhu đừng để ý đến những hư vinh này, tìm cách làm cho Bạch Kiểu Kiểu vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.
Bây giờ nghĩ lại, tâm tư của Bạch Kiểu Kiểu căn bản không hề đặt vào việc học tập, cho dù ba năm nay cô ta đã mạo danh thay thế thân phận của cô đi học đại học, thành tích cũng sẽ Vậy thì phần lớn là Vân Phong Đông và Vân Phong Bắc hai người đã dùng thủ đoạn để mua điểm, làm đẹp hồ sơ cho cô ta.
Bây giờ Bạch Kiểu Kiểu vừa học cao học, vừa thực tập ở bệnh viện nhà, Vân Phong Bắc chắc chắn vẫn sẽ giúp cô ta gian lận.
Những lọ thuốc kia chính là thứ cô ta dùng bệnh nhân để làm vật thí nghiệm còn sót lại.
Hơn nữa chuyện vi phạm quy định để điều trị cho bệnh nhân, cô ta chắc chắn đã làm rất nhiều lần, cho nên trong bệnh viện đã không còn là bí mật nữa.
Thảo nào danh tiếng của bệnh viện tư nhân Vân thị ngày càng kém, thì ra là bị giày vò như thế này!
Mà trước đây Vân Nhu tưởng Bạch Kiểu Kiểu là vì không có cảm giác an toàn, hoặc là vì ghen tị với cô, mới nghĩ ra đủ mọi cách để chim tu hú chiếm tổ chim khách.
Nhưng hiện tại Vân Nhu mới nhìn rõ, cô ta căn bản là một con đỉa hút máu, cô ta muốn hút cạn từng giọt máu của nhà họ Vân để nuôi béo chính mình!
Bạch Kiểu Kiểu mà cứ tiếp tục giày vò như vậy, thứ chờ đợi Vân Phong Đông và Vân Phong Bắc sẽ chỉ có cảnh tù tội mà thôi.
Vân Nhu tự truyền Phenolsulfonphthalein cho mình, khi dòng thuốc lạnh lẽo truyền vào huyết quản, cô lặng lẽ suy nghĩ, Vân Phong Đông và Vân Phong Bắc ra sao cô không quan tâm, nhưng cơ nghiệp mà bố để lại không thể để cho Bạch Kiểu Kiểu hút máu thêm nữa.
Muốn giành lại quyền lực thì trong tay phải có quyền.
Vân Nhu sau khi thi đại học xong đã nghỉ học, ba năm nay kiến thức hoàn toàn trốn rỗng, tương lai đã bị hủy hoại.
Nhưng cô không hề nản chí, bố từng nói thời điểm tốt nhất để trồng một cái cây chính là bây giờ, việc học hành cũng vậy.
Bạch Kiểu Kiểu muốn hủy hoại cô, thì cô lại cứ muốn sinh trưởng một cách mạnh mẽ!
Vân Nhu xòe tay ra, dùng ngón tay kẹp lấy một viên An Ninh Bảo Tâm Hoàn, lộ ra vẻ mặt trầm tư.
Muốn thoát khỏi sự trói buộc của nhà họ Vân, cô phải tìm một người để giúp cô bắc thang trước đã.
Sáng sớm hôm sau Vân Nhu mới trở về nhà họ Vân, Vân Phong Bắc đã sớm tức giận bốc hỏa ở nhà rồi, vừa nhìn thấy Vân Nhu thong thả từ ngoài cửa bước vào, Vân Phong Bắc liền sải bước xông tới: "Vân Nhu, em giỏi lắm, qua đêm không về nhà, anh còn tưởng em chết ngoài đường rồi cơ đấy!"
*













