Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 188: Là lỗi của Giang Dục Dương, không trách em
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
"Bỏ ra! Tôi bảo cô bỏ ra! Không bỏ là tôi cắn đấy!" Giang Dục Dương gào lên, hai mắt đỏ sòng sọc như sắp nứt ra.
Vân Nhu như bị điếc, chỉ chăm chăm giằng co vô lăng.
Chiếc xe càng lúc càng chao đảo dữ dội. Chỗ ngồi của Giang Dục Dương nằm sát vách núi, liên tục bị đất đá rơi xuống đập trúng.
Dần dần, chẳng biết vì sợ hãi tột độ hay vì gào thét khản cổ, sức lực của Giang Dục Dương cạn kiệt, hoàn toàn để Vân Nhu làm chủ vô lăng.













