Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 180: Phải có việc em mới được gọi cho tôi sao?
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Nhu nhắm chặt mắt, đôi mày nhíu chặt, cả người toát ra sát khí đằng đằng.
Chu Hoài Cảnh hỏi: "Giết ai?"
Giọng nói của anh như một hồi chuông cảnh tỉnh giữa chốn ồn ào náo nhiệt, khiến Vân Nhu giật mình bừng tỉnh, sát khí trong mắt cô lập tức tan biến.
Cô chớp mắt, thu lại vẻ dữ tợn, trở lại dáng vẻ ngoan ngoãn vô hại, xoay người nhìn Chu Hoài Cảnh: "Tôi nói mớ à?"
Rồi cô thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán: "Vừa gặp ác mộng, sợ chết khiếp."
Vân Nhu nhìn ra khe hở rèm cửa, bên ngoài trời đã tờ mờ sáng.
Trời sắp sáng rồi.













