Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 162: Tôi đâu phải con giun trong bụng cô
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Nhu ngồi trên chiếc ghế đẩu chân cao.
Ánh đèn trong cửa hàng trang sức được đánh một cách tinh tế, khiến đôi chân thon dài cân đối của cô lấp ló qua vài lớp vải voan mỏng manh, tạo nên một mảng sáng tối mờ ảo.
Cô ngồi nghiêng, còn Chu Hoài Cảnh ngồi đối diện, đưa tay nhận lấy chiếc nhẫn cưới từ nhân viên phục vụ.
Viên kim cương to cỡ quả trứng chim bồ câu tỏa sáng rực rỡ, khiến người ta phải lóa mắt.













