Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 16: Phải làm sao để lấy lại chuỗi vòng tay?
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Quả nhiên, Vân Phong Bắc lại chĩa mũi nhọn vào Vân Nhu: "Chích điện cũng là một biện pháp điều trị bệnh tâm thần, họ dùng biện pháp này với em cũng không có gì đáng trách, ngược lại là em, đã khỏi bệnh thì phải kịp thời sửa đổi thói quen của mình, chẳng lẽ sau này mã số 1030 sẽ chủ động đi đường vòng để tránh em sao?"
Nói thật, khi Vân Phong Bắc nhắc đến 1030, Vân Nhu vẫn bất giác có phản xạ giật đầu gối, cô cắn chặt lớp thịt trong miệng kìm nén nó xuống.
Nếm thấy vị máu tanh trong miệng, Vân Nhu quả quyết nói: "Yên tâm, tôi sẽ sửa."
Bạch Kiểu Kiểu tự nhận thấy đã lật ngược được ván cờ, trong ánh mắt thoáng vẻ đắc ý, không ngờ Vân Nhu lại lên tiếng: "Có điều mọi người thật sự cho rằng nhà họ Lục vì tôi mất kiểm soát, mới không coi trọng Bạch Kiểu Kiểu sao?"
Vân Phong Bắc mất tập trung: "Chẳng lẽ không phải sao?
Vân Nhu nói: "Tôi cũng không phải mới bị bệnh điên ngày đầu tiên, nhà họ Lục cũng đã biết tình trạng của tôi từ lâu, nhưng họ vẫn hứa hẹn hôn sự của Lục Bạc Vũ và Bạch Kiểu Kiểu, điều này chứng tỏ chỉ cần không phải là tôi gả vào nhà họ Lục, họ sẽ không bận tâm đến bệnh điên của tôi, đúng không?"
Lời này không ai có thể phản bác, bệnh điên của Vân Nhu là sự thật đã định sẵn, từ ba năm trước cô đã bị ghét bỏ rồi, không có lý nào hôm nay nhà họ Lục mới thể hiện ra.
Vân Nhu tiếp tục nói: "Hơn nữa hoa hồng cũng cần lá xanh làm nền, tôi mất kiểm soát không phải càng làm nổi bật lên sự đoan trang của Bạch Kiểu Kiểu sao? Nếu như Lục bá phụ thực sự hài lòng với Bạch Kiểu Kiểu, thì dưới sự tô điểm của tôi, ông ấy đáng lẽ chỉ càng công nhận Bạch Kiểu Kiểu hơn mới phải."
Vân Phong Bắc lại bị chặn họng.
Bạch Kiểu Kiểu chột dạ bóp chặt ngón tay, sắc mặt Thẩm Thu Vận thì có chút không phục, liếc Vân Nhu một cái.
Vân Nhu chú ý tới hành động nhỏ của Thẩm Thu Vận, trong lòng cười lạnh, bà ta dĩ nhiên cảm thấy người do chính tay bà ta nuôi lớn là một đóa hồng người người đều yêu mến, nên ai ai cũng phải nâng niu cô ta.
Vậy thì Vân Nhu dứt khoát đập vỡ lớp vỏ bọc tình mẫu tử này: "Nhà họ Lục là hào môn trong số các hào môn, đối tượng liên hôn của nhà họ nhất định phải được lựa chọn kỹ càng, từ ngoại hình, gia thế đến tinh thần, mọi mặt đều phải xuất chúng, khiến người ta không có chỗ nào để chê trách.
Vậy thì mọi người cảm thấy một cô thiên kim giả mạo, hễ lạnh, hễ nóng, bị kích động, bị dọa sợ, hay không khí không tốt là có thể lên cơn hen suyễn bất cứ lúc nào, có thích hợp để đưa đến yến tiệc cho hàng ngàn người chú ý không?"
Vân Phong Bắc sửng sốt, Bạch Kiểu Kiểu tức giận đến đỏ bừng mặt, thúc vào người mẹ ruột của mình một cái.
Thẩm Thu Vận bất mãn nói: "Vân Nhu, sao con có thể hạ thấp em gái con như vậy, Bạc Vũ thật lòng thích Kiểu Kiểu, thằng bé sẽ không để tâm những chuyện này đâu."
Vân Nhu đánh trúng vào điểm yếu: "Nhà họ Lục là Lục Bạc Vũ quyết định, hay là bố anh ta quyết định?"
Thẩm Thu Vận còn muốn nói: "Bạc Vũ sẽ khuyên..."
"Mẹ," Vân Phong Bắc ngắt lời Thẩm Thu Vận, Thẩm Thu Vận không hiểu nhân tình thế thái, nhưng Vân Phong Bắc thì hiểu.
Vân Nhu nói đúng, nhà họ Lục là Lục Kính Hùng làm chủ, thích thì có ích gì, Lục Bạc Vũ anh ta.
Hơn nữa bệnh tình và thân thế của Kiểu Kiểu cũng là rủi ro tiềm ẩn, Lục Kính Hùng là con cáo già đó sao có thể gánh vác rủi ro này được?
Vân Phong Bắc đưa tay day trán, vẻ mặt đầy phiền não, sao anh ta lại không nghĩ tới điểm này?
Cứ tưởng như vậy là đủ đâm vào tim rồi, không ngờ Vân Nhu còn có những lời đâm chọc sâu sắc hơn: "Thực ra nếu địa vị của nhà họ Vân chúng ta đủ hiển hách, thì những vấn đề rủi ro tiềm ẩn này căn bản không phải là vấn đề, chỉ tiếc là trong mắt Lục bá phụ, nhà họ Vân chúng ta chẳng có một giá trị gì, cuộc liên hôn mà ông ấy mong muốn là phải mang theo vạn lượng vàng, chứ không phải là hỗ trợ xóa đói giảm nghèo một cách chính xác."
Vân Phong Bắc: "Cô!"
Bạch Kiểu Kiểu bắt lấy sơ hở, trách móc: "Anh hai vì cái nhà này mà ngày đêm lao lực, đã rất cố gắng rồi, chị thì có cống hiến gì cho cái nhà này chứ?"
Sống lưng Vân Phong Bắc ưỡn thẳng lên một chút, trừng mắt nhìn Vân Nhu hung hãn hơn.
Đúng vậy, một kẻ ăn bám như cô dựa vào đâu mà chỉ trích anh ta, rõ ràng cả nhà này cô là Nhìn ba người đối diện giống hệt như gà chọi trừng mắt nhìn mình, trong lòng Vân Nhu thấy nực cười.
Không ai thích nghe lời nói thật, Vân Phong Bắc lại mỗi ngày sống trong sự tự mãn với những lời nịnh nọt tung hô, thảo nào nhà họ Vân càng ngày càng lụn bại.
Vân Nhu không tranh cãi với bọn họ nữa, bởi vì nói nhiều hơn cũng chỉ uổng phí công sức.
Bạch Kiểu Kiểu lại nhân cơ hội bày tỏ lòng trung thành: "Anh hai, em sẽ nghĩ cách chữa khỏi bệnh của mình, vì anh và nhà họ Vân giành lại thể diện!"
Nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Bạch Kiểu Kiểu, trong lòng Vân Phong Bắc cảm thấy ấm áp.
Xem đi, đây mới là dáng vẻ của cô em gái hiể chuyện tốt bụng, đâu có giống như cái miệng tẩm độc của Vân Nhu, chỉ biết đâm chọc vào chính người thân của mình!
Có Bạch Kiểu Kiểu làm đối tượng so sánh, Vân Phong Bắc nhìn Vân Nhu càng thấy ngứa mắt hơn.
Bạch Kiểu Kiểu dỗ dành anh ta lên lầu, sau đó ném cho Thẩm Thu Vận một ánh mắt.
Thẩm Thu Vận hiểu ý, đi vào phòng bếp gọt một đĩa hoa quả mang lên lầu cho hai người.
Vân Nhu lại chỉ còn một mình.
Nhưng cô một chút cũng không cảm thấy mình đáng thương, ngược lại cảm thấy ở một mình mới khiến cô thoải mái hơn.
Cô chống cằm ngồi dưới lầu, nhưng trong đầu lại hiện lên khuôn mặt của Chu Hoài Cảnh.
Chuỗi vòng tay của bố cô nhất định phải lấy lại, đó là một trong số ít những vật để tưởng niệm mà cô còn giữ lại trên thế gian này.
Nhưng phải làm sao để lấy lại đây?
Người Thượng Kinh đều nói Chu Hoài Cảnh rất tồi tệ, nói người này có sở thích ác ý, thích nhất là nhìn người khác đau khổ.
Đối với kẻ keo kiệt, anh ta sẽ dụ dỗ đối phương mắc chứng nghiện cờ bạc, nhìn đối phương lên voi xuống chó, cuối cùng mất trắng toàn bộ, anh ta sẽ cười rất sảng khoái.
Đối với người phụ nữ thiếu tự tin, anh ta sẽ chu cấp tiền bạc khiến đối phương đam mê phẫu thuật thẩm mỹ, cho đến khi đối phương sửa thành cái đầu lợn không dám ra ngoài, anh ta mới khóa thẻ của người ta lại, không cho người ta đường để hối hận.
Đối với người chung tình, anh ta sẽ cố ý thuê người đến lung lay đối phương, cho đến khi khiến đối phương sa ngã thành một kẻ thối nát từ trong ra ngoài, anh ta mới chịu dừng tay.
Những việc đại loại như vậy có rất nhiều, anh ta dường như rất nhàm chán, thích làm những chuyện hại người mà không mang lại lợi ích cho mình.
Mà sau khi thu thập vô số những chiến tích của anh ta, Vân Nhu đã nắm bắt được một vài quy luật.
Mục tiêu của Chu Hoài Cảnh mang tính ngẫu nhiên, và thích phá hủy cái đẹp, thích khiến người ta trở thành dáng vẻ mà bản thân anh ta Vân Nhu nghĩ, cô có lẽ chính là mục tiêu bị đem ra trêu cợt tiếp theo của Chu Hoài Cảnh.
Nhưng cô không nghĩ ra trên người mình có điểm sáng nào khiến anh ta có hứng thú muốn phá hủy.
Cô đã mục nát đến tận gốc rễ rồi, tình thân, tình yêu, sự giàu sang, tiền đồ, cô chẳng có lấy một thứ nào, anh ta sẽ ra tay từ phương diện nào đây?
Vân Nhu nghĩ mãi không thông, nhưng cô cảm thấy Chu Hoài Cảnh phần lớn là não có bệnh, anh ta mới là người đáng bị tống vào trại thương điên nhất.
"Ở nhà có một mình thôi sao?"
Vân Nhu đang thẫn thờ, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Lục Bạc Vũ.
Bữa tiệc ngày hôm nay tan rã trong không vui, Vân Nhu nghĩ Lục Bạc Vũ chắc chắn là đến để dỗ dành Bạch Kiểu Kiểu.
Thế là cô rất tự nhiên chỉ đường: "Bọn họ đều ở trên lầu."
Chỉ xong cô lại cụp mắt xuống, tiếp tục suy nghĩ vấn đề của mình.
Lục Bạc Vũ nhìn dáng vẻ cô coi mình như không khí, vẫn chưa chịu đi: "Vân Nhu, em làm thế này có thú vị không?"
Vân Nhu lúc này mới nhận ra anh ta chưa đi, bèn thốt ra một âm tiết mang ý nghi vấn.
Lục Bạc Vũ cứng cổ nói: "Em cố tình làm ngơ tôi, cố tình ký giấy từ hôn, chẳng phải là muốn lạt mềm buộc chặt, muốn nhìn tôi phải theo đuổi em lại từ đầu sao?"
Vân Nhu nhất thời không theo kịp mạch suy nghĩ của Lục Bạc Vũ, cô mà thật sự bám riết lấy anh ta không buông, anh ta lại chẳng muốn.
Cô thoải mái buông tay cũng không được, rốt cuộc anh ta muốn thế nào?
Ồ, cô hiểu rồi: "Anh là đang hy vọng tôi trăm phương ngàn kế níu kéo anh, sau đó anh lại diễn cái màn kịch thấy phiền phức quá nên mới vứt bỏ tôi, để dựng lên cái hình tượng một người vô cùng có sức hút của anh chứ gì?"
"Em..." Không biết có phải bị nói trúng tim đen hay không, Lục Bạc Vũ khó hiểu mà cảm thấy chột dạ.
Vân Nhu tiếp tục: "Anh chẳng qua là vì thấy tôi đá anh một cách quá dứt khoát, nên anh cảm thấy rất mất mặt, vì vậy anh mới muốn tìm tôi gây chuyện."
Lục Bạc Vũ nghẹn ứ trong lòng, líu cả lưỡi: "Em... em nhìn cho rõ đi, là tôi đá em trước!"
Vân Nhu nhìn anh ta với ánh mắt phẳng lặng: "Nhưng cái thái độ vô cớ kiếm chuyện của anh, sẽ khiến tôi cho rằng anh vẫn còn vương vấn tình cũ với tôi đấy."













