Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 159: Đừng thử thách sức chịu đựng của tôi
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
"Không sao đâu, lửa đã được dập tắt rồi..."
Trần Dã ôm chặt Triệu Khả vào lòng, quay đầu nhìn về phía thang máy.
Lửa đã dập rồi, sao Vân Nhu vẫn chưa ra ngoài?
Vân Nhu không thể cử động được, mặc dù trong lòng cô rất muốn chạy trốn.
Cô quỳ rạp ở góc trong cùng của buồng thang máy, đôi mắt ngấn lệ đăm đăm nhìn vào màn khói mù mịt trước mặt.
Lửa sẽ thiêu rụi mọi thứ xung quanh thành tro bụi, nhưng giữa màn khói dày đặc ấy, Vân Nhu vẫn nhìn thấy rõ ràng.
Cô thấy có người bước vào, cô thấy có người đưa Triệu Khả đi.
Nhưng không một ai đến cứu cô.
Không một ai cứu cô.
Không một ai cứu cô...
Không ai cứu thì tự mình đi!
Vân Nhu cố gắng cử động, cố gắng đứng lên, nhưng những ngón tay cô cứng đờ, cơ thể như cỗ máy hoen rỉ, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu răng rắc rệu rã mà không thể nhúc nhích.













