Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 153: Không một ai dám nhìn mặt cô
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Phong Bắc giận dữ gào lên: "Tôi là anh ruột của nó, làm sao có chuyện tôi muốn nó chết!"
"Ồ? Vậy sao?" Chu Hoài Cảnh cười khẩy: "Người đã tông cô ta rồi bỏ mặc cô ta chẳng phải là anh sao?
Tim Vân Phong Bắc như rớt bịch xuống đáy vực, anh ta trố mắt nhìn Chu Hoài Cảnh, trong ánh mắt lóe lên sự chột dạ.
"Tôi không tin... tôi không tin Vân Nhu đã chết..." Vân Phong Bắc loạng choạng lùi lại hai bước, rồi như kẻ mất trí quay phắt lại lao thẳng về phía nhà xác.
Luồng không khí lạnh lẽo trong nhà xác đập vào mặt, Vân Phong Bắc khựng lại.













