Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 144: Củ nhân sâm lâu năm này là do cô ăn cắp
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Nhu hất tay Vân Phong Bắc ra, giọng sang sảng: "Kéo tôi đi vội vã thế này, Vân nhị thiếu đang mong Lục lão gia bị đầu độc chết sao?
"Choang" một tiếng, tách trà trên tay Lục lão gia va vào nắp, ông ta lia ánh mắt sắc như dao về phía Vân Nhu.
Ngay giữa tiệc mừng thọ mà dám nhắc đến chữ "chết", cô ta chán sống rồi sao?
Vân Phong Bắc cũng trợn tròn mắt nhìn Vân Nhu, giọng khô khốc: "Xem ra em phát bệnh thật rồi."
Vân Nhu thì vẫn dửng dưng: "Thế thì ông cứ việc dùng củ nhân sâm này đi, dùng xong cấm có mở miệng kêu ca nửa lời.













