Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 142: Đúng là lật ngược càn khôn, nực cười thật!
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
"Nhân sâm trăm năm tuổi một..."
Người hầu nâng hộp quà bước lên một bước, vừa định mở nắp thì Tư Tân đã lên tiếng: "Đây không phải quà tôi chuẩn bị."
Cô ngước mắt lên, lạnh lùng nói: "Tôi chỉ chuẩn bị hai món quà. Các người ghi chép danh sách quà tặng kiểu gì vậy, tự ý ghi tên khách khác vào danh sách của tôi, để người ta nghĩ sao đây?"
Nói xong, cô quay sang đám đông: "Không biết là vị khách quý nào đã gửi tặng nhân sâm, bị ghi nhầm tên tôi. Xin mời ngài lên tiếng, tôi sẽ đích thân xin lỗi ngài."













