Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 110: Nếu không muốn ăn thì đừng ăn nữa
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Vân Nhu ngước mắt lên, chạm phải nụ cười mang đầy ác ý của đám người.
Bọn họ cười nhạo tật ở chân của Chu Hoài Cảnh, càng cười nhạo đời sống sinh hoạt về đêm của Vân Nhu.
Những kẻ không muốn thấy người khác sống tốt chính là như vậy, luôn điên cuồng thể hiện cảm giác ưu việt ở những điểm yếu của người khác.
Giống như con kiến cắn một miếng trên chân voi, liền đắc ý đi rêu rao khắp nơi.
Vân Nhu ném cho đám thân thích đó một ánh mắt trào phúng, sau đó quay sang mỉm cười với ông cụ: "Bác à, cháu sẽ cố gắng để bác được bế cháu nội."













