Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 11: Cút khỏi cái nhà này!
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Một thân phận không có cách nào cho hai người cùng dùng một lúc.
Vừa nãy anh ta còn tức giận vì thái độ không tốt của Vân Nhu, lúc này khí thế lại yếu đi vài hầ: "Kiểu Kiểu vẫn đang học cao học, dù sao em cần chứng minh thư cũng chẳng có tác dụng gì, chi bằng cho người cần hơn mượn, đợi con bé đi làm rồi sẽ trả lại cho em."
Vân Nhu tự giễu, lại là đợi.
Vân Phong Bắc vỗ vỗ vai cô, dịu giọng nói: "Em ở nhà có ăn có uống, không cần học hành không cần làm việc, cuộc sống như vậy bao nhiêu người cầu còn không được."
Giọng điệu đó giống như Vân Nhu không biết tốt xấu.
Vân Nhu không nói gì, thấy Bạch Kiểu Kiểu đi tới, cô mới châm biếm: "Hóa ra đây là cuộc sống tốt, vậy anh còn để Kiểu Kiểu bôn ba vất vả như vậy làm gì, trong nhà tiếc rẻ không muốn nuôi cô ta sao?"
Vân Phong Bắc nghe ra Vân Nhu đang mỉa mai, sắc mặt khó coi nhưng lại không thể phản bác được gì.
Ai cũng biết có năng lực là tốt, không ai muốn làm kẻ vô dụng, nhưng tiền sử bệnh tâm thần của Vân Nhu sẽ bị ghi vào sơ yếu lý lịch, sau này cũng sẽ không có tiền đồ.
Thân phận con gái nhà họ Vân cứ như vậy bị lãng phí thực sự mượn dùng một chút nhằm mang lại vinh quang cho nhà họ Vân thì có sao?
Nhưng trong lòng Vân Phong Bắc hiểu rõ, Vân Nhu không bị bệnh tâm thần, lúc trước nếu không phải vì không muốn cô lưu lại án tích, bọn họ cũng sẽ không mở giấy chứng nhận bệnh tâm thần cho cô.
Bạch Kiểu Kiểu vốn định gọi hai người ra ăn cơm, vừa vặn nghe thấy câu mỉa mai đó của Vân Nhu.
Cô ta giả vờ không nghe thấy, bước tới ngoan ngoãn muốn khoác tay Vân Phong Bắc, ai ngờ Vân Phong Bắc lại tránh đi.
Trong lòng Vân Phong Bắc thực ra cũng có chút ý kiến với Bạch Kiểu Kiểu, lương thiện không có lỗi, nhưng sự lương thiện không biết tự lượng sức mình chỉ rước thêm rắc rối cho người khác.
Ba năm trước nếu không phải cô ta khăng khăng đòi xông vào biển lửa, anh ta cũng sẽ không phải đưa ra lựa chọn một trong hai, Vân Nhu sẽ không đến mức mất cân bằng tâm lý mà cầm dao đả thương người.
Cảm nhận được sự giận cá chém thớt của Vân Bắc, tâm tư Bạch Kiểu Kiểu khẽ chuyển động, biết Vân Phong Bắc đây là đang áy náy với Vân Nhu.
"Chị ơi, anh hai thương chị nhất, mấy ngày nay anh ấy bận rộn sấp ngửa vẫn không quên chuẩn bị quà cho chị," Bạch Kiểu Kiểu vừa nói vừa hỏi Vân Phong Bắc: "Đúng không anh hai?"
Bạch Kiểu Kiểu làm người hòa giải, coi như đã cho Vân Phong Bắc một bậc thang để bước xuống.
Vân Phong Bắc quăng sợi dây chuyền ra, tỏ vẻ lạnh lùng nói: "Cho em."
Vân Nhu nhìn mặt dây chuyền, hai ngôi sao lớn ở giữa che chở cho một ngôi sao nhỏ.
Món quà mong muốn từ ba năm trước, nay nhận được trong lòng Vân Nhu lại chẳng có chút gợn sóng nào.
Con người rồi sẽ thay đổi, ba năm trước cô muốn gìn giữ tình thân và tình yêu nhất, ba năm sau thứ cô coi thường nhất cũng là hai thứ này.
Nhưng nếu không nhận sợi dây chuyền, Vân Phong Bắc nhất định sẽ tức giận.
Vân Nhu không muốn chịu tai bay vạ gió, vừa định đưa tay ra, Vân Phong Bắc lại tức tối nhét thẳng sợi dây chuyền cho Bạch Kiểu Kiểu.
"Lề mề chậm chạp, không tình không nguyện, không muốn thì đừng lấy nữa! Cho Kiểu Kiểu còn hơn là cho em!"
Bạch Kiểu Kiểu sững sờ, trên mặt lộ vẻ khó xử.
Vân Phong Bắc căn bản không hề thật lòng muốn đưa sợi dây chuyền cho cô ta, anh ta làm vậy chỉ để chọc tức Vân Nhu.
Vân Phong Bắc từ lúc nào lại quan tâm đến phản ứng của Vân Nhu như vậy?
Bạch Kiểu Kiểu cảm nhận được nguy cơ, khó xử nói: "Vậy em giữ giúp chị trước, đợi khi nào chị muốn em lại đưa cho chị."
Vân Phong Bắc vung tay bỏ đi: "Không cần đâu, cho nó cũng chỉ lãng phí tình cảm!
Sau khi Vân Phong Bắc rời đi, Bạch Kiểu Kiểu cau mày liếc nhìn Vân Nhu một cái, sau đó cũng đi theo.
Vân Nhu suy nghĩ một chút, bèn đi theo.
Trong phòng ăn, Vân Phong Bắc chú ý thấy Bạch Kiểu Kiểu đến một mình, vừa định kiếm cớ hỏi có phải Vân Nhu không muốn ăn cơm nữa hay không, thì nhìn thấy Vân Nhu đi tới.
Bạch Kiểu Kiểu có chút kinh ngạc, Vân Nhu đã học được cách khôn ngoan rồi.
Nếu vừa nãy Vân Nhu đến muộn một bước, cô ta đã nói với Vân Phong Bắc rằng Vân Nhu không muốn ra ăn cơm.
Theo tính cách của Vân Phong Bắc, anh ta nhất định sẽ nói Vân Nhu không muốn đến thì sau này đừng đến nữa.
Nào ai biết, Vân Nhu đã sớm quen thuộc với chiêu trò của cô ta rồi.
Đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn, trước kia Vân Nhu chính là không biết nhún nhường nên mới luôn chịu thiệt, sau này sẽ không như vậy nữa.
Cô sẽ không ôm bất kỳ kỳ vọng nào đối với gia đình này nữa, dĩ nhiên cũng sẽ không xa xỉ mong chờ họ sẽ dỗ dành mình.
Người dưới mái hiên, cúi đầu một chút thì đã sao?
Đợi đến khi cô lấy lại được thân phận của mình, cô sẽ rời khỏi nhà họ Vân.
Bàn ăn của nhà họ Vân là loại bàn dài, Thẩm Thu Vận và Vân Phong Bắc ngồi một bên, Bạch Kiểu Kiểu ngồi đối diện Thẩm Thu Vận.
Cứ như vậy, Vân Nhu đáng lẽ phải ngồi ở vị trí phía sau Bạch Kiểu Kiểu.
Nhưng Vân Nhu cảm thấy buồn nôn, thế là cách ra một chỗ, ngồi cách xa mấy người họ hơn.
Vân Phong Bắc thấy thế thì khóe môi mím chặt, trong lòng nén cơn mất kiên nhẫn.
Thẩm Thu Vận đứng dậy, dịu dàng gắp cho Vân Nhu một miếng thịt gà.
Ánh mắt Vân Nhu bất động thanh sắc lướt qua bát của những người khác, trong bát Vân Phong Bắc và Bạch Kiểu Kiểu mỗi người đều có một chiếc đùi gà.
Tuy trong lòng đều hiểu rõ mọi chuyện, nhưng mỗi lần bằng chứng của việc không được yêu thương bị cụ thể hóa, vẫn sẽ khiến cô nảy sinh cảm giác đau đớn như dao cùn cứa vào thịt.
Khi cô sinh ra, là thời kỳ bố và mẹ cãi nhau kịch liệt nhất.
Mẹ luôn tức tối không thèm bế cô, sau này bỏ nhà ra đi rồi mất tích.
Đứa trẻ sinh ra trong gia đình đơn thân luôn phải gánh chịu nhiều ác ý và những lời đồn thổi vớ vẩn, mẹ mày bỏ theo trai rồi, mẹ mày ghét mày nên mới không cần mày, tại sao lúc sinh hai anh trai của mày mẹ mày không bỏ đi, sinh mày ra thì bỏ đi, chắc chắn đó là lỗi của mày...
Những lời lẽ như vậy đã đồng hành cùng Vân Nhu trong suốt quãng đời thơ ấu.
Nhưng mặc cho người ngoài nói thế nào, Vân Nhu vẫn ôm ấp ảo tưởng về mẹ, bây giờ chẳng qua chỉ là giấc mộng thời thơ ấu đã tan vỡ mà thôi.
Cô đang hồn du chín tầng mây, một chiếc đùi gà bị ném vào bát cô.
Vân Nhu kinh ngạc nhìn sang, Vân Phong Bắc liếc cô một cái, thu đũa về.
Ở phía bên kia Bạch Kiểu Kiểu thấy vậy, lập tức cười tươi rói gắp chiếc đùi gà trong bát mình cho Vân Phong Bắc: "Anh, đùi gà của em cho anh ăn nè."
Vân Phong Bắc nở nụ cười ấm áp, Thẩm Thu Vận hài lòng đỏ hoe mắt nói: "Nhìn thấy mấy anh em các con thương yêu nhau thế này, mẹ rất vui."
Nghe tiếng cười vui vẻ hòa thuận của ba người họ, Vân Nhu chỉ cảm thấy chiếc đùi gà trong bát vô cùng mỉa mai.
Đùi gà là thứ gì cao quý lắm sao? Cứ phải để ba người nhường qua nhường lại mới thể hiện được tình thân à?
Căn bản là không hề nghĩ đến phần của cô, cho nên mới không chuẩn bị mà thôi.
Trên bàn ăn, ba người họ nói nói cười cười trò chuyện về lịch trình ngày hôm nay, Bạch Kiểu Kiểu lại nhắc đến chuyện chuỗi vòng tay, lương thiện đảm bảo thay cho thím Vương, khẳng định không phải là thím Vương ăn cắp.
Chắc là do chính cô ta không cất cẩn thận, sau này cô ta sẽ cố gắng tiết kiệm tiền đền cho Vân Nhu một chuỗi mới.
Vân Nhu không thèm ngẩng đầu lên chỉ ừ một tiếng, thái độ cực kỳ nhạt nhẽo, nhưng rơi vào mắt người khác, đây rõ ràng là sự qua loa lấy lệ.
Vân Phong Bắc nhìn Vân Nhu đang ngồi tách biệt một mình, giống như muốn vạch rõ ranh giới với mọi người, lại nhìn thức ăn chất đống trong bát cô, vậy mà cô chưa hề động đũa một miếng nào.
Ngọn lửa tích tụ trong lòng Vân Phong Bắc lập tức bùng lên, anh ta đứng phắt dậy, trực tiếp đập vỡ bát của Vân Nhu!
Vân Nhu bị dọa giật mình run lên, hạt cơm trắng văng tung tóe đầy người mà cô cũng chưa kịp lau đi.
Cô khiếp sợ nhìn Vân Phong Bắc, không biết mình lại chướng mắt anh ta ở điểm nào.
Vân Phong Bắc mắng chửi: "Kiểu Kiểu xin lỗi em mà em làm lơ, mẹ và anh gắp thức ăn cho em mà em không ăn lấy một miếng, cả nhà đều đang dùng đủ mọi cách để lấy lòng em, em suốt ngày cứ làm cao lên cho ai xem?"
Nói rồi anh ta lại hất văng mảnh bát của Vân Nhu xuống đất, cứng cổ nói: "Nếu em thật sự nhìn không thuận mắt chúng tôi, thì cút khỏi cái nhà này đi, không ai ngăn cản em đâu!"
*













