Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 107: Anh nghĩ tôi ức hiếp Lục Bạc Vũ?
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Thấy tin nhắn của Bạch Kiểu Kiểu, Tư Tân cau mày.
Nhị thiếu gia họ Thịnh? Cái gã vô dụng đó mà xứng với cô ta sao?
Tư Tân đáp lại: [Sao cô không đoán là Lục Bạc Vũ? Nghĩ tôi không xứng à?]
Vừa ấn gửi, một luồng gió mạnh bất ngờ thổi tới.
Tư Tân ngẩng lên, thấy một con vẹt khổng lồ lao thẳng về phía mình, bộ móng vuốt sắc như lưỡi câu chực chờ cào rách mặt cô ta!
"Hắc Thổ!" Nguyên Yêu hét lớn, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Tư Tân vội dùng hai tay ôm đầu, ngã nhào ra sau, kêu lên thất thanh.













