Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 8: Hình như không hiểu tiếng người thì phải
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Hồ Ngôn ngồi trên giường bệnh, nhìn thấy tin nhắn Lạc Thiên gửi lại mà tức tới mức suýt thì bóp nát chiếc vòng tay liên lạc hàng đặt riêng cao cấp của mình.
"Đáng chết, cái cô Lạc Thiên này sao lại khó xơi thế chứ!"
"Hình như không hiểu tiếng người thì phải!"
Hồ Ngôn tức đến mức muốn phát điên. Tên trợ lý đứng bên cạnh nhìn mà run rẩy sợ hãi. Đã nhiều năm rồi anh ta không thấy Tinh chủ nổi giận dữ dội đến thế.
Hồ Ngôn giận dữ đấm mạnh một cú xuống gối, nói với tên trợ lý bên cạnh: "Cậu đi chuẩn bị đi, tôi muốn đến Tinh Cầu F268!"
Anh không tin mình lại không xử lý nổi một con cái nghèo rớt mồng tơi không gia tộc, không chỗ dựa, cũng chẳng có đồng tinh tú nào.
...
Lạc Thiên bước xuống tầng, nhìn thấy ba người đang ngồi trên ghế sofa phòng khách thì hơi ngẩn ra một chút.
"Mọi người không lẽ ngồi ở đây suốt từ hôm qua đến giờ đấy chứ?"
Đại trưởng lão uất khuất gật gật đầu. Họ cũng chẳng ngờ được con cái nhỏ nhắn này lại ngủ một mạch tới tận bây giờ. Người sở hữu siêu năng lực chỉ cần ngủ đủ năm tiếng mỗi ngày là được rồi. Con cái nhỏ nhắn này lại ngủ một ngày một đêm, đúng là quá khỏe ngủ.
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, Đại trưởng lão vẫn vô cùng lịch sự lên tiếng với Lạc Thiên: "Cô Lạc Thiên, sự vỗ về ngày hôm qua của cô đối với chủ nhân chúng tôi cực kỳ có hiệu quả, thực sự vô cùng cảm ơn cô."
"Tôi đã nhận đồng tinh tú của các ông, đây là việc tôi nên làm." Lạc Thiên trả lời. Bây giờ cô đang đói, chỉ muốn nhanh chóng đuổi ba người này đi để vào bếp làm món gì đó ngon ngon ăn.
Đại trưởng lão lại không có ý định rời đi, ông tiếp tục nói với vẻ mặt hòa nhã: "Là thế này, hôm qua chúng tôi đã bàn bạc lại. Để cô có thể vỗ về cho chủ nhân chúng tôi một cách tốt hơn và tiện lợi hơn, chủ nhân chúng tôi muốn sống ở chỗ cô trong thời gian này, cô xem có được không?"
Căn biệt thự này là phúc lợi của Chính phủ Đế quốc dành cho con cái sở hữu siêu năng lực, là biệt thự ba tầng rộng năm trăm mét vuông. Nhìn trang thiết bị trong căn biệt thự này toàn là loại do chính phủ trang trí thống nhất, chứ không hề mua sắm lại, làm cho căn biệt thự trông vô cùng đơn sục. So với Long Cung thì hoàn toàn không thể sánh bằng.
Xem ra con cái nhỏ nhắn này chắc là không có nhiều tiền tiết kiệm. Tuy nhiên cô gái này chắc rất chăm chỉ, biệt thự được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Chủ nhân ở lại đây chắc chắn là phải chịu thiệt thòi rồi, nhưng trong thời kỳ đặc biệt này cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải vậy thôi.
"Các ông muốn sống ở nhà tôi sao?" Lạc Thiên nhíu mày, có chút không xuôi lòng.
Đại trưởng lão thấy sắc mặt Lạc Thiên không tốt, vội vàng giải thích: "Không phải chúng tôi ở, mà là một mình chủ nhân chúng tôi ở thôi."
"Cô Lạc Thiên, chủ nhân chúng tôi không ở miễn phí đâu, chúng tôi có thể trả đồng tinh tú cho cô, một tháng một trăm triệu đồng tinh tú thì thế nào?"
Lạc Thiên lắm lúc thật sự muốn liều mạng với đám người giàu này. Cô liều sống liều chết năm năm trời mới tích góp được hơn ba triệu đồng tinh tú. Kết quả người ta vừa mở miệng ra là đã mấy chục triệu, một trăm triệu.
Cô thì làm được gì cơ chứ? Dĩ nhiên là phải phụng dưỡng Thần Tài lên rồi!
"Không thành vấn đề!" Lạc Thiên lập tức nhếch khóe môi, nở nụ cười vừa lịch sự vừa chân thành, "Tôi ở tầng ba, phòng ở tầng một và tầng hai các ông cứ tự do lựa chọn. Muốn ở đến bao giờ thì ở đến bấy giờ."
Cộng cả tầng một và tầng hai lại có tới chín phòng trống, đồ đạc bên trong vô cùng đầy đủ, xách va li vào là ngủ được ngay. Robot quản gia thông minh cũng sẽ dẫn các robot khác trong biệt thự vào dọn dẹp hằng ngày, phòng nào phòng nấy đều cực kỳ sạch sẽ.
Thấy Lạc Thiên đồng ý sảng khoái như vậy, Đại trưởng lão vô cùng mừng rỡ: "Cô Lạc Thiên, cô đúng là một con cái tốt bụng và hiền lành."
Đại trưởng lão nhìn ra rồi, con cái nhỏ nhắn này hình như rất thích đồng tinh tú. Chỉ cần đưa đồng tinh tú là cô cực kỳ dễ nói chuyện.
Long Uyên chọn căn phòng lớn nhất ở tầng hai. Các thuộc hạ đã thu dọn bố trí lại căn phòng một lần nữa, đồng thời còn lắp thêm một lớp màng bảo vệ. Đây là lớp màng bảo vệ kiên cố nhất dải tinh tú, ngoài bản thân Long Uyên ra thì không ai có thể mở được, ngay cả chiến hạm cũng không thể bắn phá nổi.
"Chủ nhân, phòng đã dọn dẹp xong rồi, ngài lên tầng nghỉ ngơi trước đi ạ."
Đại trưởng lão xót xa nhìn về phía Long Uyên. Hôm qua sau khi Lạc Thiên về phòng ngủ, vì chưa được sự cho phép của chủ nhà nên họ không tiện tự ý ở lại nhà người ta, chỉ đành ngồi đây chờ đợi suốt. Chủ nhân từ hôm qua đến giờ vẫn chưa hề chợp mắt tẹo nào.
Nghe vậy, Long Uyên ngước mắt, đôi mắt màu đen nhìn về phía Lạc Thiên đang đứng cách đó không xa: "Vỗ về."
Hiệu quả vỗ về ngày hôm qua vô cùng tốt, anh đã đợi cô xuống tầng suốt từ lúc đó. Không ngờ cô lại ngủ mãi tới tận bây giờ. Đúng là con cái quá yếu ớt, mới vỗ về cho anh có năm phút mà đã mệt đến nông nỗi này.
Lạc Thiên thì lại muốn nhanh chóng vỗ về xong cho Long Uyên để đuổi anh đi cho xong chuyện. Nhưng bây giờ cô thật sự đói đến mức khó chịu.
"Đực thể này ơi, hiện tại tôi rất đói. Tôi để bụng đói thì không có cách nào vỗ về cho anh được đâu, chờ tôi ăn xong bữa sáng rồi mới vỗ về cho anh nhé. Phiền anh chờ một chút."
Lỡ đâu hôm nay lại giống như hôm qua, vỗ về xong lại như bị hút sạch lực lượng, toàn thân bủn rủn thì sao? Cô thật sự không muốn uống cái loại dung dịch dinh dưỡng đó chút nào.
Đói sao?
Ngón tay thon dài của Long Uyên khẽ nhúc nhích, một ống dinh dưỡng màu xanh lục lập tức được đưa tới trước mặt Lạc Thiên.
Đại trưởng lão liền giải thích ngay: "Cô Lạc Thiên, đây là loại dung dịch dinh dưỡng độc quyền của Thủy Vực chúng tôi, được chiết xuất từ thực vật dưới đáy biển, hương vị tốt hơn nhiều so với dung dịch dinh dưỡng từ thịt thú biến dị. Cô có thể uống thử xem."
Loại dung dịch dinh dưỡng nào uống vào cũng chẳng có cảm giác no bụng. Lạc Thiên là con người, cô đã quen với việc ăn cơm, quen với cảm giác no nê do cơm nước mang lại. Thói quen này dù đã sống ở dải tinh tú năm năm trời cô vẫn không tài nào bỏ được.
"Tôi không thích uống dung dịch dinh dưỡng, phiền mọi người chờ tôi nửa tiếng." Nói xong, cô không thèm để ý tới ba người này nữa mà đi thẳng vào bếp.
Lạc Thiên buổi sáng không làm món gì quá cầu kỳ, chỉ nấu cho mình một bát mì thịt thú biến dị kho thố, kèm theo một quả trứng thú biến dị và vài lát rau xanh. Mùi thơm nức mũi làm cô sắp nhỏ nước dãi đến nơi.
"Mùi gì mà thơm thế này!" Đại trưởng lão khẽ hít hít mũi, xác định ngay mùi thơm phát ra từ hướng nhà bếp.
"Cô Lạc Thiên này lại còn biết nấu ăn sao?" Đại trưởng lão trong lòng ngạc nhiên tột độ. Dù là những đầu bếp hàng đầu ở ba vùng lãnh thổ lớn hay Tinh Cầu Trung Tâm cũng không thể nấu ra món ăn thơm lừng đến mức này.
Long Uyên liếc nhìn về hướng nhà bếp một cái, giây tiếp theo, cả người anh lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, bước về phía nhà bếp.
Lạc Thiên múc mì ra bát, vừa quay người định lấy dưa muối ra thì ánh sáng trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại. Cô ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt màu đen của Long Uyên.
"Có chuyện gì sao?" Lạc Thiên nghi ngờ hỏi.
"Mười triệu đồng tinh tú." Long Uyên nhìn bát mì đang bốc khói nghi ngút trên bàn ăn, cất giọng trầm thấp.
Lạc Thiên - người đang thắc mắc tại sao anh tự dưng lại vào bếp - hoàn toàn không hiểu ý trong câu nói này của anh.
Đại trưởng lão vội vàng bước lên một bước, giải thích thay cho chủ nhân nhà mình: "Cô Lạc Thiên, chủ nhân nhà chúng tôi muốn ăn bát mì cô nấu, mười triệu đồng tinh tú không biết có đủ không?"
Lạc Thiên nghiến răng, tên này đúng là... Quá tuyệt vời!
Cô lập tức nở nụ cười chuẩn thương hiệu: "Đực thể này thích mì tôi nấu là vinh hạnh của tôi."
Chỉ có chủ nhân cái thể mới được gọi tên của người kết đôi. Long Uyên không muốn làm người kết đôi của cô, gọi tên thì không thích hợp. Ở dải tinh tú mọi người đều xưng hô với nam giới như vậy, nên Lạc Thiên cũng xưng hô theo luôn.
Cô nói xong liền vội vàng đi lấy một đôi đũa cho Long Uyên: "Mời anh."
【Ting tong!】
【Quý khách Lạc Thiên cái thể kính mến, tài khoản đồng tinh tú của cô vừa nhận được một trăm mười triệu.】
Nhìn thông báo tin nhắn trên vòng tay liên lạc, Lạc Thiên nhìn sang Long Uyên, hai mắt sáng rực cả lên.
Thần Tài! Đây chính là Thần Tài của cô!!!













