Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 20: Giả ngoan mới là kẻ điên khó chọc nhất
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Huyền Mặc hài lòng gật đầu.
Huyền Mặc: [Cảm ơn anh em.]
Huyền Mặc: [Chuyển khoản năm triệu đồng tinh giới.]
Hồ Ngôn nhìn số tiền chuyển khoản trên máy tính quang học, sắc mặt cuối cùng cũng đỡ hơn được một chút.
Coi như tên nhóc này biết điều.
...
Lạc Thiên mãi đến tận tối mới từ phòng luyện công đi ra.
Lần này có đủ nhân thú cấp năm đã khiến sức mạnh đặc biệt của cô tăng lên không ít.
Đợi diệt trừ dị thú trở về, cô bế quan một thời gian chắc là có thể nâng lên cấp năm trong vòng một tháng.
Đây là bí mật của cô.
Khác với các đực nhân có sức mạnh đặc biệt khác trên tinh giới, cô nâng cấp không hề có nút thắt cổ chai, chỉ cần cho cô đủ nhân thú hoặc nhân trùng, cô chỉ cần hấp thụ đủ năng lượng là có thể nâng cấp.
Hơn nữa tốc độ hấp thụ năng lượng nhân thú hoặc nhân trùng của cô cũng vô cùng nhanh chóng.
Từ phòng luyện công đi ra, Lạc Thiên đi tắm rửa trước, sau đó lấy một ống dung dịch dinh dưỡng ra uống.
Tối nay đã không còn sớm nữa, cô không muốn nấu cơm nữa.
Uống xong dung dịch dinh dưỡng, Lạc Thiên từ phòng mình đi ra để sang trấn an cho Long Uyên.
"Cái mái."
Hồ Ngôn đợi ở tầng hai thấy Lạc Thiên đi ra liền bước tới một bước chặn người lại.
"Có chuyện gì sao?"
Lạc Thiên nhìn hắn hỏi.
Hồ Ngôn lấy ra một hộp quà tinh xảo màu đỏ đưa cho Lạc Thiên.
"Quà của Huyền Mặc gửi tới, nhờ tôi đưa giúp cho cái mái."
Quà Huyền Mặc tặng cô, tại sao lại nhờ Hồ Ngôn chuyển giùm?
Lạc Thiên nhận lấy hộp quà trong tay Hồ Ngôn, bình tĩnh hỏi Hồ Ngôn: "Anh và Huyền Mặc quen thuộc lắm sao?
Quà anh ấy tặng tôi sao lại nhờ anh đưa giúp?"
Sao Huyền Mặc không gửi trực tiếp về nhà luôn?
Hồ Ngôn ngại ngùng giải thích: "Huyền Mặc nói cậu ấy không biết chọn quà cho cái mái nên nhờ tôi chọn giúp một ít, tôi đã chọn rất nhiều.
Kết quả cậu ấy..."
Hồ Ngôn chỉ vào chiếc hộp trong tay Lạc Thiên, mặt đầy bất lực và thất vọng: "Cái mái, cô cứ mở hộp ra xem thử đi."
Lạc Thiên nhìn hộp quà tinh xảo trong tay, dưới hàng lông mi dài, đôi mắt khẽ chớp động rồi mở hộp ra.
Bên trong hộp, một sợi dây chuyền nằm yên lặng ở đó, sợi dây chuyền màu vàng, bên dưới nạm một viên đá quý màu tím đen hình giọt nước.
Nhìn giống như chiếc đuôi rắn mà tối qua Huyền Mặc cho cô xem vậy.
Lạc Thiên lại khá là thích sợi dây chuyền này.
Hồ Ngôn nhìn sợi dây chuyền trong hộp, thở dài một hơi thật nặng nề.
"Cái mái, cô tuyệt đối đừng giận Huyền Mặc nhé, tên nhóc này chắc là khá nghèo nên không mua nổi đồ gì tốt, chỉ có thể tặng cô một sợi dây chuyền làm từ đá quặng phế thải chẳng đáng giá bao nhiêu đồng tinh giới này thôi."
Quả nhiên là đến để chia rẽ.
Lạc Thiên biết ngay Hồ Ngôn sẽ không tốt bụng giúp Huyền Mặc đưa đồ như vậy.
Tối qua Huyền Mặc đã chuyển cho cô nhiều tiền tinh giới như thế, làm sao có chuyện không có tiền được chứ.
Chỉ là sao Huyền Mặc lại nhờ Hồ Ngôn chọn quà giúp?
Huyền Mặc ngoan ngoãn như vậy, con hồ ly tinh ranh ma này không phải là đã đào hố Huyền Mặc rồi đấy chứ?
Hồ Ngôn thấy Lạc Thiên nhìn sợi dây chuyền trong hộp mà không nói năng gì liền tiếp tục lên tiếng: "Tôi đã nói với Huyền Mặc rồi, chọn một sợi dây chuyền rẻ tiền như thế này tặng cho cái mái chính là sự sỉ nhục đối với cái mái.
Nhưng cậu ấy trông có vẻ lại không quan tâm đến những điều này.
Đây rõ ràng là không coi cái mái ra gì mà."
"Cái mái, tôi biết cô đang giận, cô đưa sợi dây chuyền bỏ đi này cho tôi đi, tôi đi vứt nó đi."
Sợi dây chuyền này người có sức mạnh đặc biệt chắc chắn là không thèm nhìn tới.
Nhưng các cái mái loài á thú bình thường thì lại rất thích.
Đặt vào cửa hàng cấp thấp của Công nghệ Thần Mộc cũng không lo không bán được.
"Không cần đâu."
Lạc Thiên vui vẻ lấy sợi dây chuyền ra, trong ánh mắt kinh ngạc của Hồ Ngôn, tự tay đeo lên cổ mình.
"Màu sắc của viên đá quý này giống hệt như đuôi rắn của Huyền Mặc vậy, đeo nó vào giống như Huyền Mặc đang ở bên cạnh tôi vậy, tôi rất thích."
Hồ Ngôn: "..."
Không phải, thế này có đúng không?
Được tặng một sợi dây chuyền giá trị chỉ có hai đồng tinh giới, Lạc Thiên chẳng phải nên giận dữ tức bực, trực tiếp nộp đơn xin hủy bỏ ghép đôi với Huyền Mặc sao?
Tối nay thật hiếm thấy Long Uyên không nằm trên giường mà lại ngồi trên ghế sofa trước cửa kính kịch trần, đang dùng máy tính quang học để xử lý công việc.
Thấy Lạc Thiên đi vào, ánh mắt anh rơi trên sợi dây chuyền trên cổ Lạc Thiên.
Giọng điệu mang theo vài phần mỉa mai.
"Đồ rẻ tiền như thế này mà cô cũng đeo sao?"
Mấy người ghép đôi của cô đều là lũ vô dụng cả rồi sao?
Lại để cho một cái mái cấp bốn đeo loại đồ rác rưởi như thế này.
Nói rồi, Long Uyên lấy từ trong không gian ra một viên đá quý to bằng bàn tay, viên đá quý màu đen, Lạc Thiên không nhìn ra là chất liệu gì.
Nhưng thứ có thể để Long Uyên lấy ra thì chắc không phải là đồ bình thường.
Long Uyên nói: "Viên đá quý này cho cô, cô có thể làm một sợi dây chuyền tốt hơn."
Đây là đá hắc tinh trân quý nhất tinh giới.
Bên trong chứa đựng năng lượng vô cùng mạnh mẽ, không chỉ có thể dùng để nâng cao sức mạnh đặc biệt mà lúc nguy hiểm còn có thể dùng để giữ mạng.
Tuy anh sẽ không kết bạn đời với Lạc Thiên nhưng cũng tuyệt đối không keo kiệt đến mức để cô đeo loại đồ rác rưởi thế này.
"Cảm ơn ý tốt của anh, viên đá quý này tôi không thể lấy."
Lạc Thiên từ chối viên đá quý do Long Uyên đưa tới.
Đá quý tuy là đồ tốt nhưng ăn của người thì ngắn miệng, lấy của người thì mềm tay, cô có thể làm giao dịch với Long Uyên nhưng không thể vô duyên vô cớ nhận quà của anh.
Long Uyên không thể hiểu nổi hành vi của Lạc Thiên.
"Cô thà đeo cái đồ rác rưởi này chứ không muốn lấy viên đá hắc tinh này của tôi sao?"
Lạc Thiên lại không đồng tình với lời của Long Uyên.
"Thứ tôi đeo chính là sợi dây chuyền do người ghép đôi của tôi tặng, nó đại diện cho tấm lòng của người ghép đôi dành cho tôi, sao có thể là đồ rác rưởi được chứ?"
"Thứ các anh coi trọng là giá trị của sợi dây chuyền này, còn thứ tôi coi trọng chính là tấm lòng của người tặng món quà này."
Mặc dù trong lòng Lạc Thiên hiểu rất rõ, Huyền Mặc chắc chắn không biết sợi dây chuyền không đáng giá tiền này do Hồ Ngôn chọn giúp hắn.
Nhưng dẫu sao cũng là tấm lòng của Huyền Mặc, cô chắc chắn phải đeo.
Cô mà không đeo làm sao có thể để Huyền Mặc biết bản thân hắn bị Hồ Ngôn đào hố được chứ.
Nghĩ đến dáng vẻ của Huyền Mặc trong cuộc gọi video tối qua.
Lạc Thiên cảm thấy chú rắn nhỏ vẫn còn quá ngoan ngoãn, phải cho hắn thêm chút khôn ngoan mới được.
Long Uyên có chút không hiểu nổi cách làm của Lạc Thiên, trong nhận thức của anh, các cái mái đều vô cùng quý giá, đồ họ dùng, họ mặc, họ đeo phải là thứ tốt nhất.
Nếu không bọn họ sẽ không vui.
"Tùy cô."
Long Uyên không nói thêm gì nữa.
Ngón tay mang theo hơi lạnh của Lạc Thiên dán lên giữa lông mày anh.
Cảm giác dễ chịu khiến anh trong chớp mắt quên đi tất cả.
Đuôi rồng lại lộ ra một lần nữa, lần này trực tiếp quấn lấy eo Lạc Thiên.
Eo của cái mái nhỏ sao lại có thể mềm mại đến thế chứ?
Lần trấn an này Lạc Thiên đã kiên trì được tới hai mươi phút.
Cô phát hiện chỉ cần đem toàn bộ sức mạnh tinh thần giải phóng cho đối phương thì ngày hôm sau sức mạnh tinh thần sẽ tăng lên gấp bội.
Biển ý thức tinh thần của Long Uyên hiện tại đã hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Lớp màn sương màu đen ở tầng trên cùng, trong mấy ngày trấn an của Lạc Thiên đã dần dần biến thành màu trắng, có những chỗ thậm chí đã bắt đầu trở nên trong suốt.
Chỉ cần đợi màn sương màu đen trong biển ý thức tinh thần của Long Uyên toàn bộ biến thành trong suốt thì sức mạnh tinh thần của Long Uyên sẽ hoàn toàn phục hồi.
Trấn an cho Long Uyên xong, Lạc Thiên từ phòng anh đi ra, bước tới trước cửa phòng Hồ Ngôn, giơ tay gõ gõ cửa.
Giây tiếp theo, cửa phòng mở ra.
Hồ Ngôn mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm phong cách thủy mặc, để ngực trần một nửa nằm trên giường, đôi mắt đắm đuối nhìn Lạc Thiên đang đứng ở cửa.
"Cái mái, đứng ở cửa làm gì thế, mau vào đây đi."
Lạc Thiên không hề nhúc nhích bước chân, cô bình tĩnh nhìn Hồ Ngôn: "Tôi đến thông báo với anh một tiếng, sáng mai đúng bảy giờ chúng ta xuất phát, anh đừng có ngủ dậy trễ đấy."
Nói xong, Lạc Thiên giơ tay đóng cửa giúp hắn lại rồi quay người đi thẳng.
Trở về phòng mình, Lạc Thiên nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực.
Hồ ly tinh đúng là hồ ly tinh, quả nhiên là biết quyến rũ người khác.
Mặt may định lực của cô khá mạnh mẽ, nếu không thì hồn vía đã bị hắn câu đi mất rồi.
Hồ Ngôn ở tầng dưới: "..."
Từ khi đến bên cạnh Lạc Thiên, hắn đã không biết đây là lần thứ bao nhiêu bắt đầu nghi ngờ cuộc đời hồ ly của mình rồi.
Lạc Thiên cô ta rốt cuộc có phải là cái mái không vậy?
Một đực nhân mỹ nam như mình ở trước mặt cô ta, ăn mặc quyến rũ như thế này mà cô ta lại có thể dửng dưng như không, thậm chí trong mắt không hề có chút kinh ngạc hay khao khát nào.
Lạc Thiên không biết Hồ Ngôn lại bị vỡ mộng, cô lúc này đang vui vẻ nằm trên giường gọi điện video cho Huyền Mặc.
Nhìn người đàn ông tuấn tú đang ngồi trong phòng nghỉ của tàu tinh cầu.
Lạc Thiên chỉ vào sợi dây chuyền trên cổ mình, mỉm cười hỏi hắn: "Huyền Mặc, anh xem sợi dây chuyền tôi đeo này có đẹp không?"
Huyền Mặc nghiêm túc gật đầu.
"Đẹp lắm."
Chỉ cần là đồ cái mái thích thì đều đẹp cả.
Chỉ là chất liệu của sợi dây chuyền này nhìn qua vô cùng thấp kém, sao cái mái lại đeo thứ thấp kém như vậy chứ?
Không phải là bị con thú nào lừa rồi đấy chứ?
Mấy người ghép đôi ở bên cạnh cái mái đều là ăn chất thải của dị thú mà lớn lên sao?
Sao có thể để cái mái đeo loại đồ này chứ?
Gương mặt tuấn tú của Huyền Mặc đắn đo một chút rồi uyển chuyển hỏi Lạc Thiên.
"Cái mái, cô rất thích sợi dây chuyền này sao?"
Cái mái của hắn không nên đeo thứ thấp kém như thế này, nên đeo sợi dây chuyền tốt nhất mới đúng.
"Ừm."
Lạc Thiên vui vẻ gật đầu.
Cô chẳng cần Huyền Mặc hỏi tại sao đã chủ động nói cho hắn biết.
"Bởi vì đây là quà anh tặng tôi mà, tuy là nhờ Hồ Ngôn chuyển giùm cho tôi nhưng tôi vẫn rất thích."
Huyền Mặc: "..."
Hồ Ngôn con cáo xảo quyệt này lại dám lừa hắn.
Hắn lại thật sự coi hắn ta là anh em, trao cho hắn ta sự tin tưởng rất lớn đấy.
Đáng chết thật.
"Huyền Mặc, anh làm sao thế?"
Lạc Thiên thấy Huyền Mặc không nói gì liền giả vờ nghi hoặc hỏi hắn.
Xem dáng vẻ này là chú rắn nhỏ đã biết mình bị Hồ Ngôn đào hố rồi.
"Cái mái, tôi không sao."
Huyền Mặc nở một nụ cười ngoan ngoãn và dịu dàng với Lạc Thiên: "Cái mái, sợi dây chuyền này đúng là tôi nhờ Hồ Ngôn chọn giúp.
Nhưng lúc chọn xong hắn không đưa cho tôi xem."
"Cái mái, bây giờ tôi nhìn sợi dây chuyền này hình như không hợp với cô lắm."
"Hả?"
Lạc Thiên vô tội chớp chớp mắt, nhìn sợi dây chuyền trên cổ, nhíu nhíu đôi lông mày xinh đẹp,順theo lời Huyền Mặc nói: "Hình như đúng là có chút không hợp với tôi thật."
Nụ cười của Huyền Mặc càng thêm phần dịu dàng.
"Cái mái, sợi dây chuyền này chúng ta tạm thời không đeo nữa nhé, đợi tôi về sẽ tự tay làm cho cô một sợi hợp với cô nhất, có được không?"
"Huyền Mặc anh giỏi quá đi, lại còn biết làm cả dây chuyền nữa."
Lạc Thiên là người biết khen người nhất, cô nhìn Huyền Mặc, trong đôi mắt phượng mang theo sự kinh ngạc và sùng bái.
Huyền Mặc nhìn đôi mắt trong trẻo sáng ngời của cái mái nhà mình, cảm thấy đáng yêu cực kỳ.
Cái mái nhà hắn quá đơn thuần rồi, bảo sao lại bị con cáo xảo quyệt Hồ Ngôn đó lừa gạt.
"Tôi còn biết làm nhiều thứ lắm, đợi tôi về sẽ làm từng thứ một cho cái mái xem."
"Huyền Mặc anh thật tốt quá."
Lạc Thiên chân thành cảm thấy Huyền Mặc là một đối tượng ghép đôi rất tốt, không chỉ tính tình ngoan ngoãn mà còn rất biết dỗ dành cô.
Nói chuyện với Huyền Mặc thêm vài câu, Lạc Thiên cảm thấy hơi buồn ngủ nên đã cúp điện thoại máy tính quang học.
Ngày mai cô còn phải đi diệt trừ dị thú nên phải đi ngủ sớm.
Ở bên kia.
Huyền Mặc nhìn cái mái cúp điện thoại máy tính quang học xong thì nụ cười ngoan ngoãn trên mặt lập tức biến mất, đáy mắt tràn ngập sự u uất.














Tội nghiệp Huyền Mặc ghê