Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 17: Người chưa đến đã bị đào hố
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Tộc Cáo đỏ chín đuôi đúng là nổi tiếng khắp tinh giới về khoản biết cách lấy lòng các cái mái.
Lời nói của Hồ Ngôn không hề khiến Huyền Mặc mảy may nghi ngờ.
Hắn nhìn vào hình đại diện dấu hỏi của Hồ Ngôn, giống như nhìn thấy cứu tinh.
Huyền Mặc: [Anh em, cứu tôi với, tôi phải làm sao thì mới khiến cái mái hết giận đây?
Sau chuyện này tôi nhất định sẽ hậu tạ ông đàng hoàng.]
Hồ Ngôn hỏi hắn.
Hồ Ngôn: [Anh em, ông thuộc tộc nào thế? Nói ra đi tôi phân tích giúp ông xem có thể dựa vào ưu thế chủng tộc để lấy lòng cái mái không.]
Huyền Mặc: [Mặt khóc.jpg! Anh em, tôi là thú nhân máu lạnh, thuộc tộc rắn.]
Tuy hắn là vua của tộc rắn - tộc Rắn vương tím đen, có địa vị rất cao ở đế quốc, nhưng địa vị có cao đến mấy cũng không thay đổi được thực tế là bọn họ không được các cái mái ưa thích.
Hồ Ngôn nhìn thấy tin nhắn của Huyền Mặc thì lập tức bật cười.
Không ngờ lại là tộc rắn.
Không dám nói cụ thể mình thuộc tộc rắn nào thì chắc chắn không phải là tộc Rắn vương tím đen rồi.
Chỉ cần không phải tộc Rắn vương tím đen thì chẳng có gì phải kiêng nể nữa.
Nắm thọt trong lòng bàn tay!
Hồ Ngôn: [Anh em, ông lại là tộc rắn sao, tôi thật sự thương xót cho ông đấy, vốn dĩ thú nhân máu lạnh các ông đã không được các cái mái chào đón rồi.]
Hồ Ngôn: [Nhưng không sao, ai bảo hiện tại chúng ta là anh em cơ chứ, có tôi ở đây ông cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp ông trở lại vòng tay của cái mái.]
Hồ Ngôn: [Anh em, nếu ông tin tôi thì chuyển trước cho tôi một triệu đồng tinh giới, tôi thay ông chọn một món quà tặng cho cái mái.]
Hồ Ngôn: [Tôi ở bên cạnh cái mái mấy ngày rồi, rất hiểu rõ sở thích của cô ấy, bảo đảm món quà chọn ra cái mái sẽ thích.]
Không biết tài lực của đối phương thế nào, cứ dùng một triệu đồng tinh giới để thăm dò trước đã.
Giây tiếp theo, Hồ Ngôn đã nhận được tiền chuyển khoản từ Huyền Mặc.
Huyền Mặc: [Chuyển khoản mười triệu đồng tinh giới.]
Huyền Mặc: [Anh em, giúp tôi chọn một món quà thật tốt tặng cho cái mái nhé.]
Hồ Ngôn nhìn thấy số tiền gấp mười lần yêu cầu thì bật dậy ngồi thẳng trên giường.
Tên nhóc này khá là có tiền đấy chứ.
Hồ Ngôn: [Không vấn đề gì, bây giờ tôi sẽ đến trước mặt cái mái nói tốt cho ông vài câu, để cái mái chủ động liên lạc với ông.]
Lạc Thiên trấn an Long Uyên xong đi ra thấy cuộc gọi video nhỡ của Huyền Mặc thì chắc chắn sẽ chủ động gọi lại thôi.
Hồ Ngôn hớn hở nhìn số tiền mười triệu đồng tinh giới vừa tới tay, lập tức gửi một tin nhắn cho trợ lý của mình.
Hồ Ngôn: [Đi chọn giúp tôi một viên đá quặng đẹp mắt một chút, giá trị khoảng hai đồng tinh giới là được.]
Dù ở thời điểm nào đi nữa thì tiền của kẻ ngốc vẫn là dễ kiếm nhất!
Sắp xếp xong công việc cho trợ lý, Hồ Ngôn tiếp tục gửi tin nhắn cho Huyền Mặc.
Hồ Ngôn: [Anh em, chuyện này tuyệt đối đừng nói cho cái mái biết nhé, đợi ngày mai quà đến nơi ông cứ nói quà là do tự tay ông mua.
Nếu để cái mái biết tôi bày mưu tính kế giúp ông mua quà, cái mái sẽ cảm thấy ông không có thành ý, chắc chắn sẽ lại giận tiếp đấy.]
Huyền Mặc: [Ừm ừm, tôi hiểu rồi!
Cảm ơn anh em!]
Huyền Mặc chỉ cảm thấy người anh em ghép đôi này đúng là một con thú tốt lành.
Đợi khi hắn đến bên cạnh cái mái, nhất định phải cảm ơn đối phương thật đàng hoàng mới được.
Hồ Ngôn lừa phỉnh được Huyền Mặc xong liền nhìn thời gian, đoán chừng Lạc Thiên chắc đã trấn an Long Uyên xong rồi.
Hắn nhắn cho Huyền Mặc.
Hồ Ngôn: [Tôi đã nói rất nhiều lời tốt đẹp trước mặt cái mái cho ông rồi, cuối cùng cũng dỗ cho cái mái nguôi giận.
Lát nữa cái mái chắc sẽ chủ động gọi video cho ông đấy.]
Thấy Hồ Ngôn nói lát nữa cái mái có thể chủ động liên lạc với mình, Huyền Mặc lập tức trở nên căng thẳng.
Đuôi rắn trên mặt đất quấn chặt lấy cột nhà, suýt nữa làm vỡ nát chiếc cột làm bằng đá quặng vàng đen.
"Không được không được, không thể để cái mái nhìn thấy đuôi rắn của mình."
Vạn nhất làm cái mái giật mình thì sao?
Cái đuôi chết giệt này mau thu lại đi chứ!
Huyền Mặc thu đuôi rắn lại rồi kiểm tra lại quần áo của mình.
Bộ quần áo mới thay vô cùng sạch sẽ gọn gàng, nhìn không có vấn đề gì.
Vừa kiểm tra xong quần áo thì cuộc gọi video của Lạc Thiên đã gọi tới.
Lạc Thiên đi ra từ phòng của Long Uyên, mở máy tính quang học lên thì thấy tin nhắn Huyền Mặc gửi trong nhóm.
Sau đó lại thấy đối phương từng gọi video cho mình nhưng lúc đó cô đang trấn an Long Uyên nên không nhận được.
Do dự một chút, Lạc Thiên trở về phòng mình rồi chủ động gọi lại cho Huyền Mặc.
Cuộc gọi video chiếu hình không gian ba chiều được kết nối.
Trước mặt Lạc Thiên lập tức xuất hiện một nam tử tuấn tú, vóc dáng thon dài đang mặc bộ đồ tác chiến màu tím đen.
Đối phương đang ở trong một tòa nhà cũ kỹ xập xệ, chiều cao ước chừng một mét tám bảy, bộ đồ tác chiến ôm sát đôi chân dài thẳng tắp và vòng eo săn chắc của hắn, không cần nhìn Lạc Thiên cũng biết cơ bụng của người này nhất định rất tuyệt vời.
Đôi mắt màu tím đen đó thông qua ống kính máy tính quang học đang nhìn Lạc Thiên chằm chằm, mang theo vài phần căng thẳng.
Hai tay giống như đang đứng nghiêm, dán chặt vào đường chỉ quần, một ly cũng không dám động đậy.
Lạc Thiên nhìn bộ dạng căng thẳng của hắn thì hơi nhíu mày.
"Huyền Mặc?"
Cô cất tiếng, sợ làm đối phương giật mình nên giọng nói rất nhẹ nhàng.
"Cái... cái mái, là tôi!"
Huyền Mặc căng thẳng lên tiếng, đây là lần đầu tiên hắn gặp cái mái, cái mái còn đáng yêu và xinh đẹp hơn nhiều so với hình dung của hắn.
Giọng nói của cái mái cũng thật dịu dàng.
Cảm ơn thú thần đã ban cho hắn một cái mái đáng yêu lại dịu dàng như thế này.
"Huyền Mặc, anh không cần phải căng thẳng đâu."
Lạc Thiên cũng không hiểu tại sao đối phương lại căng thẳng đến mức này.
Đối phương cúi đầu, đôi mắt màu tím đen bị hàng lông mi dài che khuất, trên gương mặt tuấn tú nhuốm vài phần u uất, rõ ràng nhìn qua là dáng vẻ rất khó chọc vào.
"Anh gọi điện cho tôi là có chuyện gì sao?"
Lạc Thiên cảm thấy hiện tại bản thân có chút phản ứng thái quá, bây giờ chỉ cần người ghép đôi chủ động liên lạc với cô là cô lại nghĩ đối phương muốn nhờ cô chủ động nộp đơn hủy bỏ ghép đôi.
Huyền Mặc nghe thấy giọng nói dịu dàng của cái mái thì cơ thể dần thả lỏng hơn một chút.
Hắn nhìn Lạc Thiên trong hình chiếu trước mặt, nghiêm túc xin lỗi: "Xin lỗi cái mái, lúc hệ thống thú thần ghép đôi, tôi đang ở trên hành tinh hoang ngoài tinh vực, vì nơi đó không có tín hiệu nên không thể liên lạc với cái mái ngay lập tức."
"Tôi thấy anh giải thích trong nhóm rồi, tôi không trách anh đâu."
Lạc Thiên thật sự không trách đối phương.
Huyền Mặc cũng không ngờ mình lại đột nhiên được ghép đôi.
Hơn nữa hắn cũng đã giải thích rồi, ngay khi nhận được tin tức là đã vội vàng quay về ngay.
So với mấy người kia thì đã cực kỳ có thành ý rồi.
Lạc Thiên cảm thấy cuối cùng mình cũng gặp được một người ghép đôi bình thường.
Thật là không dễ dàng gì mà.
Nghe thấy cái mái không trách mình, Huyền Mặc lập tức trút được gánh nặng.
"Cái mái, vốn dĩ tôi phải mất một tháng mới có thể quay về, lần này may mắn lúc trở về gặp phải một con trùng tộc cấp cao, xảy ra một chút sự cố ngoài ý muốn nên mới có thể quay về hành tinh S1233 trong thời gian ngắn như vậy."
Nói đến đây Huyền Mặc liền vui mừng, hắn tự động bỏ qua nguy cơ suýt chút nữa bỏ mạng, thầm cảm ơn thú thần đã cho hắn quay về nhanh như vậy.
Nghe thấy hắn gặp phải trùng tộc cấp cao, mí mắt Lạc Thiên giật giật.
"Anh lại gặp phải trùng tộc sao, anh không bị thương đấy chứ?"
Lại còn là trùng tộc cấp cao nữa, đó là sự tồn tại rất nguy hiểm đấy.
Huyền Mặc lắc đầu: "Không có, cái tên xấu xí đó không phải đối thủ của tôi, tôi đã lấy được nhân trùng của nó rồi, đợi về sẽ tặng cho cái mái."
Hình người tí hon trong lòng Huyền Mặc đang xoay vòng cuồng nhiệt, á á á... cái mái lại quan tâm đến hắn kìa.
Thú thần ghép cho hắn một cái mái thật là tốt quá đi.
"Cái mái, còn hai ngày nữa là tôi có thể đến hành tinh F268 rồi, cô đợi tôi thêm hai ngày nữa, chúng ta là có thể kết bạn đời rồi."
Kết bạn đời là phải giao toàn bộ tài sản của mình cho cái mái của mình.
Huyền Mặc vừa rồi đã cho cấp dưới bắt đầu kiểm kê tài sản của hắn rồi.
Chỉ là tài sản của hắn hơi nhiều, muốn kiểm kê xong cần phải tốn một chút thời gian.













