Tình Nồng Tựa Sóng – Chương 20: Kết hôn
Tình Nồng Tựa Sóng
Bạch Nhược Hi không kiềm được chạy ra ngoài, dừng lại bên cạnh cổng sắt. Lưng cô tựa vào tường, lắng nghe động tĩnh bên ngoài cổng sắt lớn.
Giọng của Kiều Nhất Xuyên truyền vào: "Sao lại đột ngột thế?"
"Quân khu còn rất nhiều việc phải xử lý, việc ở nhà cũng đã giải quyết xong, con nên về rồi."
"Hung thủ đã bắt được chưa?"
"Ba, đừng bận tâm hung thủ là ai nữa. Chiều nay ba đến đồn cảnh sát làm thủ tục rồi đón mẹ ra nhé."
"Ừm ừm."
Doãn Âm sốt sắng: "Chú ba, chú đi thế này thì chuyện hôn sự của chú với em gái chị khi nào mới tổ chức đây?"
"Tôi sẽ đi tìm Doãn Nhụy."
Doãn Âm yên tâm mím môi cười: "Được, vậy chúc chú thượng lộ bình an, thường xuyên về nhà thăm chúng tôi."
Kiều Huyền Phác: "Chú ba, chú không chào Nhược Hi một tiếng sao? Cô ấy còn chưa biết chú đột ngột đi đâu đấy."
"Không cần đâu." Kiều Huyền Thạc lập tức từ chối.
Trốn sau bức tường, Bạch Nhược Hi đã khóc thành người lệ. Hai tay bịt chặt miệng, dựa vào tường chậm rãi khuỵu xuống, cả người lọt tọt vào trong bụi hoa.
Nước mắt rơi như mưa, tim đau như dao cắt.
Cho dù rời đi, đến cả gặp mặt lần cuối cũng cảm thấy thừa thãi sao?
Mười năm trước, lúc anh đi làm lính, cô đã khóc suốt một tháng trời.
Mỗi khi nhớ đến anh cô liền trốn đi khóc, khóc xong lau khô nước mắt lại tiếp tục nhớ nhung anh, tiếp tục mỉm cười sống tiếp.
Mỗi lần anh từ quân khu về nhà thăm người thân, cô đều tìm cớ từ Bạch gia ra, đến Kiều gia ở vài ngày, nói là tới bạn bè với mẹ, thực chất chỉ là muốn gặp anh. Cho dù mỗi năm chỉ gặp một lần cô cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
Cho dù mỗi lần gặp anh đều như ngọn núi băng khổng lồ, thậm chí đến một câu cũng không nói nổi, chỉ cần cho cô cơ hội cất tiếng gọi anh một tiếng "anh ba", trong lòng cô đã thấy ngọt ngào rồi.
Mười năm qua số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay.
Sau lần này không biết khi nào mới có thể gặp lại anh nữa.
Nghe thấy tiếng khởi động xe bên ngoài, một tay Bạch Nhược Hi bịt chặt chiếc miệng muốn bật khóc, một tay siết chặt lấy quần áo, đè nén lồng ngực đau đến mức không thể thở nổi.
Cơn đau thấu xương, rất đau rất đau.
Anh thật sự đi rồi, đi đến cái đô thị cách xa hai tòa thành, xa xôi không thể với tới.
Không còn được nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của anh nữa, không còn được nghe thấy giọng nói trầm ấm từ tính của anh nữa.
Sau khi anh kết hôn với Doãn Nhụy, đến cả sự nhớ nhung của cô cũng biến thành nhơ nhớp, bất đạo đức.
Thời gian trôi qua, sau khi đến rồi, chưa kịp để bạn trân trọng thì đã vụt mất.
Cuộc sống của Bạch Nhược Hi đã trở lại quỹ đạo bình thường.
Mẹ cô được thả ra, lý do đồn cảnh sát đưa ra là hung thủ là một người khác, nhưng tạm thời không thể tiết lộ.
Kiều Huyền Thạc là tha cho hung thủ hay là có kế hoạch khác?
Điều này trở thành tâm bệnh hoài nghi duy nhất của Bạch Nhược Hi.
Cô trở lại công ty đi làm, ngày qua ngày, mỗi ngày đều bận rộn.
Nơi Bạch Nhược Hi làm việc là một doanh nghiệp nhà nước, mỗi ngày làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều.
Chớp mắt nửa tháng đã trôi qua.
Chiều tối năm giờ rưỡi, Bạch Nhược Hi tan làm như thường lệ, vừa mới bước ra khỏi tòa nhà.
Đột nhiên, ba người phụ nữ hùng hổ lao ra chắn trước mặt cô.
"Chát, chát." Người phụ nữ trực tiếp giáng hai cái tát, đánh mạnh vào mặt Bạch Nhược Hi.
Cuộc tấn công đột ngột làm Bạch Nhược Hi sợ giật mình.
Gò má đau nóng rát, tai cũng ùng ùng.
"Á..." Bạch Nhược Hi còn chưa kịp phản ứng thì tóc lại bị một người phụ nữ khác tóm lấy. Cô hoảng hốt bảo vệ mái tóc, quát mắng: "Các người rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?"
"Đánh cái đồ đĩ giật chồng không biết xấu hổ nhà mày đấy! Cướp chồng của bạn thân, nhìn thì yếu ớt không chịu nổi gió nhưng thực chất lại là loại trà xanh nói một đằng làm một nẻo."
Những người bước ra từ công ty đều vội vã né ra, lạnh mạc lấy điện thoại ra quay video đăng lên mạng.
Bên ngoài sảnh lớn xuất hiện một màn "kịch đánh mắng tiểu tam".
"Đồ con đĩ thối, quyến rũ chồng của bạn thân, cướp đi hạnh phúc của người khác, đạo đức đồi trụy, tiểu tam không biết liêm sỉ."
"Loại tiện nhân này đến cả heo chó cũng không bằng. Người ta dốc hết ruột gan với nó, nó lại đi cướp chồng người ta. Thời nay phòng trộm phòng cướp phòng bạn thân, chính là nói loại tiện nhân này đấy."
"Cởi quần áo nó ra quay video đăng lên mạng để cả thế giới đều biết con đĩ thối này là tiểu tam..."
Tiếng chửi mắng tức giận của ba người phụ nữ làm Bạch Nhược Hi mơ hồ. Cô bị người phụ nữ tóm tóc đau đến mức không thể thẳng lưng, tức giận gào lên: "Tôi không quen các người, mau buông tay ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy."
Những người lạnh mạc chỉ lo quay video và chỉ chỉ trỏ trỏ, một vẻ chuyện không liên quan đến mình thì treo cao, còn thuận theo ý của ba người phụ nữ mà xỉa xói cô, không một ai ra tay cứu cô.
Đúng lúc này, giọng của Doãn Nhụy truyền đến: "Buông cô ấy ra, chuyện của tôi không cần các người quản."
Bạch Nhược Hi nghe ra giọng của Doãn Nhụy. Doãn Nhụy lao lên đẩy người phụ nữ tóm tóc Bạch Nhược Hi ra, mang theo tiếng khóc tức giận mắng: "Chuyện của tôi không cần các người quản, không cần các người ra mặt giùm tôi, ai cho các người đánh cô ấy?"
Bạch Nhược Hi được Doãn Nhụy bảo vệ ở phía sau. Cô vuốt lại mái tóc rối bù, gò má ẩn ẩn đau đớn, hoài nghi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Người phụ nữ đánh Bạch Nhược Hi siết chặt tay thành đấm, gầm lên với Doãn Nhụy: "Doãn Nhụy, mở mắt ra mà nhìn cái đứa gọi là bạn thân tốt phía sau cô đi! Cướp mất người chồng yêu nhau nhiều năm sắp bước vào lễ đường hôn nhân của cô, loại này chính là cặn bã nhân sương. Cô còn bảo vệ nó sao? Còn coi nó là bạn bè sao? Mấy chị em chúng tôi đều không nhìn nổi nữa nên mới đòi lại công bằng cho cô, cô lại còn giúp nó, cô bị mù rồi à?"
Doãn Nhụy siết chặt tay thành đấm, nước mắt rơi như mưa: "Không cần các người giúp tôi, chuyện của chính tôi tự tôi giải quyết, ai cho các người đánh cô ấy?"
Trong mắt người qua đường, Doãn Nhụy đáng thương làm sao, chồng bị bạn thân cướp mất mà vẫn bảo vệ bạn thân. Người phụ nữ tốt bụng như vậy làm người ta sinh lòng thương hại, dồn dập chỉ chỉ trỏ trỏ vào Bạch Nhược Hi, còn quay video để vạch trần "tội ác" của cô cho cả thế giới biết.
Ba người phụ nữ bàn ra tán vào: "Chúng tôi không nhìn nổi nữa nên mới đánh nó, sao cô lại còn xót xa thế? Loại phụ nữ này chúng tôi gặp lần nào đánh lần đó, căn bản không phải là người, quá làm người ta buồn nôn."
Doãn Âm tức giận đuổi đi: "Các người đi đi, đừng có quản chuyện của tôi."
Ba người phụ nữ vẫn nổi giận lôi đình, liên tục chỉ vào Bạch Nhược Hi mắng chửi, muốn đòi lại công bằng cho Doãn Nhụy.
Người qua đường xem kịch đều đã hiểu ra là có chuyện gì rồi, Bạch Nhược Hi làm sao có thể không nghe hiểu được chứ?
Cô cứ như vậy lặng lẽ đứng sau lưng Doãn Nhụy rơi vào trầm tư.
Cô cướp mất chồng của Doãn Nhụy? Đây là lời nhảm nhí gì thế này, thật vô lý, thật không thể tin nổi.
Ba người phụ nữ bị Doãn Nhụy đuổi đi.
Người qua đường cũng dần dần tản ra. Doãn Nhụy rụt rè xoay người, đã mặt đầy vết nước mắt, đau khổ đến tột cùng lau đi nước mắt.
Bạch Nhược Hi siết chặt tay thành đấm, bình tĩnh cất lời: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Doãn Nhụy khóc chua chát, đau khổ đến thế, ánh mắt mang theo sự oán hận: "Nhược Hi, chúng ta có phải là bạn tốt không?"
"Đúng."
"Tớ có từng làm chuyện gì có lỗi với cậu không?"
"Tạm thời chưa phát hiện."
Bạch Nhược Hi bề ngoài bất thường bình tĩnh.
Nhưng lúc này, tim cô đang hoảng hốt, sợ hãi. Một cảm giác không lành như thuốc độc lan tỏa trong tim cô, cô biết đã xảy ra chuyện không tốt rồi.
Cô lý trí chấp nhận việc bị người ta đánh, bị người ta vu khống thành tiểu tam, còn bị quay video đăng lên mạng. Cô muốn tìm hiểu cho rõ ràng.
Doãn Nhụy cười lạnh một tiếng, mỉa mai tức giận mắng: "Cho nên cậu cảm thấy tớ đã từng làm chuyện gì có lỗi với cậu sao? Cho nên cậu mới muốn cướp chồng tớ, cướp hạnh phúc của tớ, làm tớ đau khổ cả đời sao? Tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy, cậu..." Nói rồi nói rồi, cô ta nghẹn ngào không thành tiếng: "Tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy, tại sao?"
Bạch Nhược Hi siết chặt tay thành đấm, tim sắp nổ tung đến nơi, sợ hãi nghe thấy những chuyện tiếp theo sắp nói ra, nhưng vẫn phải dũng cảm đối mặt. Cô an ủi: "Trước tiên đừng khóc nữa, nói rõ ràng mọi chuyện ra đi, để tớ biết tại sao tớ lại bị đánh, tại sao lại bị hội chị em của cậu mắng thành tiểu tam."
Doãn Nhụy lấy khăn tay ra, cẩn thận tỉ mỉ lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, từng chữ từng chữ lạnh lẽo thốt ra: "Tớ và Huyền Thạc chuẩn bị kết hôn đã rất lâu rất lâu rồi, tớ không biết cậu đã dùng thủ đoạn gì mà khiến anh ấy đưa ra lựa chọn như vậy."
"Lựa chọn gì?"
"Anh ấy đã kết hôn rồi, mà người nửa kia trên tờ giấy thỏa thuận kết hôn chứng minh chính là tên của Bạch Nhược Hi cậu."













