Tình Nồng Tựa Sóng – Chương 17: Hung thủ
Tình Nồng Tựa Sóng
Kiều lão gia tử ngẩng đầu, nổi giận với Kiều Tiếu Tiếu: "Từ ngày nó bước chân vào Kiều gia chúng ta, ta đã nói với tất cả các cháu, nó từ nay về sau chính là con cái của Kiều gia, các cháu là anh chị em, không phân biệt đối xử."
"Nhưng mà mẹ cô ta..."
Lời của Kiều Tiếu Tiếu còn chưa nói xong, Kiều Huyền Thạc đột nhiên lên tiếng. Giọng điệu thản nhiên cực kỳ lạnh lẽo: "Vụ án còn chưa ngã ngũ, ai cho cô cái quyền kết luận hung thủ rồi?"
"..." Kiều Tiếu Tiếu nhìn sang Kiều Huyền Thạc, lập tức câm nín.
Ở cái nhà này, nhìn qua thì có vẻ Kiều lão gia tử uy nghiêm nhất, bầu không khí lớn nhất, nhưng người mọi người kính trọng và sợ hãi nhất vẫn là Kiều Huyền Thạc.
Chỉ riêng chức vụ của anh thôi đã đủ làm Kiều Nhất Hoắc sợ đến mức run rẩy. Ông vội vã kéo cổ tay Kiều Tiếu Tiếu, cưỡng ép kéo cô ta ngồi xuống, nghiến răng nghiến lợi: "Câm miệng, đừng có gây chuyện cho ba."
Kiều Nhất Hoắc nói với Kiều Tiếu Tiếu xong lập tức nặn ra nụ cười cầu hòa với Kiều Huyền Thạc: "Huyền Thạc cháu đừng chấp nhặt với em họ cháu, nó không hiểu chuyện."
Bạch Nhược Hi nhìn Kiều Huyền Thạc. Anh một nét mặt lạnh lẽo, ánh mắt xa cách nhìn về phía những người khác, nhưng tuyệt đối không đặt trên người cô.
Màn giải vây này được coi là giúp cô hay là giúp mẹ cô?
Theo cô thấy thì có lẽ chỉ là bảo vệ mẹ mà thôi.
Dù sao anh so với Kiều Tiếu Tiếu càng oán hận cô hơn.
Một câu nói của Kiều Huyền Thạc đã dẹp yên sự giận dữ của Kiều Tiếu Tiếu, những người khác cũng không dám nói thêm gì.
Bạch Nhược Hi theo thứ bậc ngồi xuống bên cạnh Kiều Huyền Thạc.
Khoảnh khắc này, cô như ngồi trên đống kim nhọn.
Cô là tắm rửa xong rồi mới bước qua đây. Hương thơm thoang thoảng lan tỏa. Kiều Huyền Thạc ngồi bên cạnh cô là người nhạy cảm nhất, cảm nhận được mùi hương khiến lòng anh rạo rực kia.
Khóe mắt anh nhìn sang Bạch Nhược Hi bên cạnh, phát hiện cô cúi đầu, hai tay đặt trên đùi dưới mặt bàn. Cô xòe tay ra đang sờ sờ lòng bàn tay.
Mà khoảnh khắc đó, anh khựng lại một chút, chân mày nhíu chặt.
Lão thái gia đang nói chuyện, mọi người đều rất chăm chú lắng nghe. Kiều Huyền Thạc đột nhiên đưa tay vươn tới nắm chặt lấy cổ tay Bạch Nhược Hi.
Bạch Nhược Hi sợ giật mình, sắc mặt瞬間 tái nhạt. Đôi mắt hoảng hốt nhìn chằm chằm vào anh, bàn tay run rẩy dùng lực rút ngược trở lại.
Anh chỉ là muốn xem vết thương của cô. Anh không hề nhận ra sự thô bạo hôm nay đã làm cô bị thương.
Thế nhưng lúc này nhìn thấy từ trong mắt Bạch Nhược Hi là sự hoảng hốt, ánh mắt cô vô cùng khiếp sợ anh, sợ hãi anh. Anh chỉ là một động tác đã dọa cho mặt cô trắng bệch ra. Người phụ nữ này thật sự sợ anh đến vậy sao?
Hai người ngồi song song với nhau. Kiều Huyền Thạc nắm lấy tay cô đặt trên đùi mình, cúi đầu nhìn lòng bàn tay cô. Lòng bàn tay trắng trẻo mềm mại là những vết trầy xước giật mình.
Anh rất giận dữ, nhưng lúc này nhiều hơn lại là tự trách.
Bạch Nhược Hi lúc nào cũng căng thẳng, sợ người khác nhìn thấy, càng thêm sợ hãi người đàn ông này lại muốn hại mình. Cô không biết tại sao anh lại nắm lấy cổ tay mình nên dùng lực rút tay về.
Nhưng sức lực của cô quá nhỏ, không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.
Cô phát hiện Kiều Huyền Thạc thò tay vào túi quần, lấy ra một chiếc lọ nhỏ màu đỏ. Chiếc lọ nhỏ chỉ bằng hộp bao diêm, bên trên có in hình một chiếc con dấu chuyên dụng của quân đội.
Bạch Nhược Hi lần đầu tiên nhìn thấy loại đồ vật này, cô rất hoài nghi không biết Kiều Huyền Thạc rốt cuộc muốn làm gì.
Người đàn ông mở nắp ra, đầu ngón tay chạm vào một lớp thuốc mỡ trong suốt mỏng dính, nhẹ nhàng thoa lên lòng bàn tay cô.
Hương hoa đinh hương nhàn nhạt và vị bạc hà tràn ngập toàn bộ phòng khách. Bạch Nhược Hi cảm thấy lòng bàn tay mát lạnh, vết thương vừa rồi còn ẩn ẩn đau đớn瞬間 được xoa dịu, rất dễ chịu và giảm đau.
Lần đầu tiên cảm nhận được đầu ngón tay người đàn ông này có thể ấm áp đến thế, dịu dàng đến thế. Hành động của anh nhẹ nhàng, chỉ là chạm vào lòng bàn tay cô nhưng lại gảy tung sợi dây đàn gắt gao mềm mại nhất trong lòng cô.
"Mùi gì mà thơm thế nhỉ?" Doãn Âm đột nhiên lên tiếng.
"Ừm, thơm thật đấy, con cũng nghe thấy mùi."
Những người khác cũng nghe thấy mùi hương, hếch hếch mũi, ngó ngó nhìn quanh.
Bạch Nhược Hi căng thẳng không biết làm sao, muốn rút tay về nhưng Kiều Huyền Thạc lại nắm chặt lấy lòng bàn tay cô, bịt chặt trên đùi mình. Thân thể áp sát về phía mặt bàn, che khuất tầm mắt của người ngồi vách ngăn bên cạnh.
Căn bản không có ai phát hiện ra bàn tay đặt dưới mặt bàn của hai người đang nắm chặt lấy nhau.
"Đừng có phân tâm." Lão thái gia hạ lệnh một tiếng, tất cả mọi người lại tập trung trở lại.
Nhịp tim của Bạch Nhược Hi lúc này đập liên hồi dữ dội, ước tính đã đập lên tới trên 200 rồi. Bàn tay cứ ở trong sự bao bọc ấm áp của bàn tay anh không ra được. Đây có tính là nắm tay không?
Cô rất mất xương sống mà trộm vui mừng, quăng tổn thương mà người đàn ông này gây ra cho cô lên chín tầng mây rồi.
Khi những người khác không hề chú ý đến cô, Kiều Huyền Thạc chậm rãi cúi đầu, buông tay cô ra, thò tay rút lấy bàn tay phía bên kia của cô.
Lần này không cần anh phải bắt lấy, Bạch Nhược Hi cũng ngoan ngoãn xòe tay đặt trên đùi anh.
Anh cúi đầu nghiêm túc bôi thuốc cho cô. Tâm trạng Bạch Nhược Hi vui vẻ, gò má hồng hào trộm vui mừng. Nhưng so sánh ra thì sắc mặt Kiều Huyền Thạc lại càng khó coi hơn. Nhìn thấy vết thương của cô, ngoài tự trách ra anh vẫn là tự trách, giận dữ và tức giận với chính bản thân mình.
Anh cẩn thận tỉ mỉ bôi thuốc xong cho cô, đầu ngón tay xoa xoa vài cái trên lòng bàn tay cô, vương vấn không lỡ rời đi.
Không cảm nhận được sự xoa xoa của anh, Bạch Nhược Hi một hồi xì hơi. Hóa ra bôi xong nhanh như vậy sao?
Đúng lúc cô rút tay trở về thì Kiều Huyền Thạc đột nhiên nhét chiếc lọ nhỏ đã đậy nắp vào trong lòng bàn tay cô.
Cô nắm lấy chiếc hộp, ngơ ngác nhìn sang anh.
Kết quả ánh mắt của người đàn ông này lại nhìn về phía lão thái gia, sắc mặt lạnh lẽo u uất, căn bản không nhìn ra một chút xíu cảm xúc nào.
Bạch Nhược Hi nắm lấy chiếc hộp, hai tay chồng lên nhau trên mặt bàn, chậm rãi tiến lại gần bên cạnh Kiều Huyền Thạc. Đầu suýt chút nữa dán vào cánh tay anh, hạ giọng thầm thì: "Anh ba, cái này cho tôi à?"
"Ừm."
Người đàn ông từ trong cổ họng thốt ra một âm thanh nhàn nhạt.
Trong lòng Bạch Nhược Hi ngọt ngào, mím môi muốn cười nhưng lại nén lại không muốn tiết lộ tâm tư của mình. Cô cúi đầu trộm vui mừng, chậm rãi ngồi thẳng người dậy, nắm lấy chiếc hộp nhỏ trong tay trộm nhét vào túi áo.
Cô căn bản không có tâm trí đâu mà nghe lão gia tử đang nói cái gì. Những người khác đều sắc mặt trầm trọng, còn cô thì cúi đầu một mình chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.
Kiều lão thái gia nói xong việc nhà lại nói tới việc công: "Ta cũng già rồi, tuổi tác ngày càng lớn, cũng không biết ngày nào đó ngủ thiếp đi rồi ngày hôm sau không tỉnh lại nữa. Ngay từ một tháng trước ta đã lập di chúc rồi. Ta sẽ không thiên vị bất kỳ người con trai, cháu trai nào. Thế nên đợi sau khi ta trăm tuổi già rồi, ta hy vọng các cháu có thể theo di chúc của ta mà vui vẻ chấp nhận. Đều là người một nhà, đừng có tính toán quá nhiều..."
Con trai nhỏ của nhà người con thứ hai là Kiều Đông Lăng vẫn đang học thạc sĩ quản trị. Cậu ta căng thẳng hỏi: "Ông nội, con không cần biết ông phân chia cổ phần thế nào, nhưng con muốn biết ông chuẩn bị giao công ty cho ai quản lý."
"Ai có năng lực thì người đó quản lý." Lão thái gia nhạt nhẽo nói.
Kiều Đông Lăng chỉ tay về phía Kiều Huyền Thạc: "Ngoại trừ anh ba không kinh thương ra thì người Kiều gia chúng ta ai cũng có năng lực. Con chỉ muốn biết ông nội nghĩ như thế nào thôi."
Lão thái gia mím môi cười, vặn hỏi ngược lại: "Anh ba cháu đến cả quân sự của một quốc gia còn quản lý tốt được, chút xíu doanh nghiệp gia đình thế này mà còn cần đến cháu phải nghi ngờ sao?"
Lời này khiến tất cả mọi người ngẩn ngơ. Kiều Huyền Thạc lại không hề bận tâm, bởi vì anh đã sớm đọc thấu suy nghĩ của ông nội, không hề lo lắng ông nội sẽ giao doanh nghiệp cho một người bận rộn như anh. Nhưng những người khác thì lại không nghĩ như vậy.
Kiều Đông Lăng kích động nhất, đứng phắt dậy: "Ông nội, ông thật sự giao doanh nghiệp cho anh ba sao?"













