Tình Nồng Tựa Sóng – Chương 10: Cầu xin
Tình Nồng Tựa Sóng
Bạch Nhược Hi từ Nam Uyển đi ra, chạy thẳng về phía Bắc Uyển.
Mặc dù Kiều Huyền Thạc đã đồng ý sẽ cứu mẹ cô, nhưng cô cũng không thể ngồi không khô cằn chờ đợi, cô không có sự kiên nhẫn đó.
Quản gia Bắc Uyển nói cho cô biết, hai người làm đã xin nghỉ việc bỏ đi rồi.
Xin số điện thoại và địa chỉ nhà của người làm xong, Bạch Nhược Hi liền bay nhanh rời khỏi nhà họ Kiều.
Vừa bước ra khỏi cánh cổng sắt lớn của biệt thự sân vườn, đi đối diện tới một cặp vợ chồng trung niên. Bạch Nhược Hi dừng bước chân, trong lòng ngổn ngang trăm mối nhìn cặp vợ chồng quen thuộc đó -- bố và mẹ kế của cô.
Hai người sắc mặt nặng nề, trong ánh mắt nhìn ra được có chút tức giận. Sau khi lại gần, Bạch Nhược Hi lên tiếng trước: "Bố, mẹ, hai người đến tìm con sao?"
Hai người cũng không đáp lời cô, Bạch Liễu Hoa không nói một lời, Lưu Nguyệt trực tiếp đi vào vấn đề chính, nói: "Cảnh sát thông báo cho chúng tao rồi, nói San San không hút xách. Tao không hiểu nổi cảnh sát tại sao lại còn tạm giữ nó 45 ngày nữa. Nghe nói anh ba của mày chức官 rất lớn, mày đi nói với anh ba mày một tiếng, bảo nó thả San San ra."
Đây là giọng điệu ra lệnh hách dịch biết bao nhiêu. Đến cầu xin cô giúp đỡ mà còn tỏ thái độ, Bạch Nhược Hi không khỏi mím môi, cười chua chát.
Tạm giữ 45 ngày? Nếu cô không đoán sai, chắc là tội bán dâm rồi. 45 ngày đã là rất nhẹ rồi, còn không biết điều.
Chưa đợi Bạch Nhược Hi cất lời, Lưu Nguyệt đã mất kiên nhẫn vươn tay đẩy một cái vào vai Bạch Nhược Hi: "Này, mày có nghe tao nói chuyện không đấy?"
Bạch Nhược Hi bị đẩy loạng choạng một bước, suýt chút nữa ngã quỵ. Cô nhíu mày nhìn Lưu Nguyệt, thản nhiên nói: "Làm sai chuyện rồi thì nên chịu hình phạt xứng đáng. 45 ngày cũng không lâu, để nó ở bên trong phản tỉnh kỹ lại lỗi lầm của mình, để người bên trong giáo dục nó, đối với nó không phải là chuyện xấu."
Lưu Nguyệt bị tức đến mức ngọn lửa giận ngút trời, ngón tay sơn móng tay màu đỏ tươi chĩa thẳng vào trán Bạch Nhược Hi, nghiến răng nghiến lợi mắng chửi: "Mày đúng là đồ ăn cháo đá bát. San San dù sao cũng là đứa em gái có quan hệ máu mủ với mày, giơ tay nhấc chân là giúp được mà mày không giúp mày còn là người không? Mày đúng là..."
Bạch Nhược Hi gạt ngón tay bà ta ra, lùi lại một bước, hít sâu một hơi lạnh lùng hỏi ngược lại: "Chuyện càng không phải người làm, Bạch San San đều đã làm rồi, nó..."
Bạch Nhược Hi ngập ngừng dừng lại.
Nếu nói Bạch San San bán chị cầu vinh, e rằng cặp vợ chồng cưng chiều con gái nhỏ trước mắt này cũng sẽ không tin.
Bạch Liễu Hoa tức giận lên tiếng: "Có lẽ người khác không biết tướng quân Kiều Huyền Thạc lừng lẫy tiếng tăm nước Tịch là con cháu nhà họ Kiều, nhưng tôi biết Kiều Huyền Thạc là anh ba trên danh nghĩa của cô. Bây giờ bảo cô mở cái miệng vàng ngọc ra khó khăn thế sao? Đó là em gái cô, nó bây giờ đang chịu cảnh tù tội, lương tâm cô bị chó ăn rồi sao?"
Bị cặp vợ chồng này mắng không bằng heo chó, đứa chị gái ích kỷ đến em gái mình cũng không cứu, Bạch Nhược Hi cảm thấy vô cùng buồn cười.
Lưu Nguyệt quát mắng: "San San rốt cuộc có điểm nào có lỗi với mày? Mà khiến mày sắt đá thế này?"
Bạch Liễu Hoa cũng tức giận không thể kiềm chế: "Nếu cô đến chút việc nhỏ này cũng không giúp, vậy tình cha con của chúng ta đến đây là chấm dứt."
Bạch Nhược Hi ngẩn người, nhìn sang Bạch Liễu Hoa.
Từ nhỏ đã không nhận được bất kỳ một chút tình cha nào từ ông, bây giờ vì Bạch San San, còn muốn dùng việc đoạn tuyệt tình cha con để đe dọa cô?
Buồn cười là hai người này quá coi trọng Bạch Nhược Hi cô rồi. Trong lòng Kiều Huyền Thạc, cô đến hạt bụi cũng không bằng, làm sao có thể vô điều kiện dễ dàng giúp đỡ cô cơ chứ?
Đúng lúc này, cánh cổng sắt lớn chậm rãi mở ra, một chiếc xe quân sự chậm rãi di chuyển ra ngoài.
Lưu Nguyệt lập tức phản ứng lại, một tay túm lấy tay Bạch Nhược Hi, lôi xềnh xệch cô đi chặn xe.
Lưu Nguyệt vẫy tay khum lưng với chiếc xe, lúc này nụ cười rạng rỡ, thái độ khiêm nhường.
A Lương quay đầu, nói với Kiều Huyền Thạc ngồi ở ghế sau: "Cậu ba, cô Nhược Hi và một người phụ nữ trung niên chặn đường rồi ạ."
Lông mày Kiều Huyền Thạc khẽ nhíu lại, ngẩng đầu nhìn về phía trước thì cửa sổ xe đã bị người ta đập cạch cạch.
Anh hạ cửa sổ xe xuống, ngoài cửa sổ nghênh đón một khuôn mặt trang điểm đậm đè nẹt, già nua mà sên súa nụ cười.
"Cậu ba, chào cậu. Tôi là mẹ kế của Nhược Hi, tính ra chúng ta cũng coi như người nhà rồi nhé. Hôm nay thật sự rất xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Em gái của Nhược Hi bị bắt đi một cách kỳ lạ, đòi nhốt 45 ngày. Nhược Hi nhà chúng tôi rất xót em gái nó, nó muốn cầu xin cậu giúp đỡ..."
Lưu Nguyệt nói một đống lời trèo cao kéo người nhà.
Bạch Nhược Hi bị ép túm lấy tay đứng bên cạnh, cô cứ lặng lẽ nhìn người đàn ông lạnh lùng ngồi trong xe.
Ông trời thật không công bằng, tạo ra cho người đàn ông này khuôn mặt tinh tế hoàn hảo như vậy, tại sao không cho anh một trái tim ấm áp? Chỉ cần có anh tồn tại, cảm giác cả thế giới đều bước vào thời kỳ băng hà.
Lưu Nguyệt vẫn thao thao bất tuyệt: "... Nhược Hi là em gái trên danh nghĩa của cậu, San San là em gái của Nhược Hi, theo lý mà nói, San San cũng coi như em gái cậu rồi. Xin cậu ba nhìn vào mặt mũi của Nhược Hi, giúp chúng tôi một việc nhỏ đi. Đối với cậu mà nói, đây hoàn toàn không phải là chuyện gì to tát đâu."
Nước bọt đều nói khô rồi, Kiều Huyền Thạc giống như ngọn núi băng ngàn năm, hoàn toàn không động đậy. Ánh mắt lạnh lẽo vẫn nhìn phía trước, nhưng anh lại không bảo tài xế lái xe rời đi.
Lưu Nguyệt sau đó mới phát hiện ra, đoán người đàn ông này đang chờ Bạch Nhược Hi lên tiếng đấy. Bà ta cuống quýt quá đà, lén lút dùng sức nhéo mạnh một cái vào tay Bạch Nhược Hi, hạ thấp giọng nói thầm thì: "Xin xỏ cho San San đi."
Bạch Nhược Hi nhíu mày, đau đến mức co tay lại, nghiến nghiến môi dưới trợn mắt nhìn Lưu Nguyệt, trong lòng một ngọn lửa bùng cháy hừng hực.
Nhưng cô có thể làm sao cơ chứ? Lẽ nào nhéo lại?
Vừa mới chuyển về nhà họ Bạch, có một lần cãi lời bà ta đẩy bà ta một cái thôi, liền bị bố đánh cho thừa sống thiếu chết, nỗi đau đó đến nay vẫn còn rõ mùng một trước mắt.
Mặc dù không tình nguyện giúp Bạch San San, nhưng cô vẫn lên tiếng: "Anh ba, xin anh giúp Bạch San San đi."
Lưu Nguyệt lập tức gật đầu: "Đúng đúng, giúp San San nhà chúng tôi đi."
Kiều Huyền Thạc quay đầu, đôi mắt đen sắc bén như chim ưng nhìn sang khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Nhược Hi. Trong sự nhìn đăm đăm vô cùng kỳ vọng của Lưu Nguyệt, sắc mặt anh thản nhiên, tuyệt tình hạ đạt mệnh lệnh: "A Lương, thông báo cho bên đó một tiếng, điều tra xem Bạch San San trước đây còn có sai lầm gì nữa không. 45 ngày quá nhẹ rồi, phải phạt nhiều tội gộp lại."
Sắc mặt Lưu Nguyệt đột biến, đến Bạch Liễu Hoa đứng xa một mét cũng vô cùng kinh ngạc. Tác dụng ngược này đến bất ngờ không kịp trở tay, trong phút chốc khiến họ không thể nào chấp nhận nổi.
Cả hai người đều ngẩn ngơ đứng gục ra đó.
"Rõ." A Lương lập tức lấy điện thoại ra bấm số gọi điện.
Bạch Nhược Hi đã sớm biết người đàn ông này sẽ không giúp đỡ, nhưng không ngờ lại tồi tệ hơn so với những gì cô tưởng tượng.
Nhìn đôi mắt mê hoặc lòng người đó của Kiều Huyền Thạc, Bạch Nhược Hi cảm thấy rơi vào một hố băng đen kịt, khí lạnh ép người mà lại sâu không thấy đáy.
Cô mãi mãi không bao giờ đoán nổi người đàn ông này rốt cuộc đang nghĩ cái gì, ghét cô đến mức nào rồi?
Kiều Huyền Thạc nhạt nhẽo hỏi: "Còn có chuyện gì cầu xin tôi nữa không?"
Câu hỏi này đúng là sự mỉa mai cực kỳ lớn. Bạch Nhược Hi cô còn dám cầu xin anh cái gì nữa?
Cô dám sao?
Cầu xin anh cứu mẹ lại đẩy bản thân vào địa ngục chưa biết.
Bây giờ chỉ là một việc nhỏ cũng có thể diễn biến thành tai họa lớn, cô chua chát nặn ra một nụ cười lạnh, rủ mắt không nhìn vào đôi mắt sâu thẳm khó đoán của người đàn ông nữa.
"Không có." Cô nhỏ giọng đáp lại một câu.













