Tình Cũ Hồi Hương, Tôi Nên Duyên Với Người Khác – Chương 80: Nghĩ thế nào, nằm mà nghĩ
Tình Cũ Hồi Hương, Tôi Nên Duyên Với Người Khác
Thời Noãn uống chút rượu, lúc đi mặt nóng bừng, may mà người lái xe thuê của Linda lái rất vững, nên cô không bị say nôn.
Linda ngủ từ lúc lên xe, trong khoang xe yên tĩnh chỉ có tiếng định vị thỉnh thoảng vang lên.
Thời Noãn nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Bắc Thành rộng lớn, người người tấp nập.
Vô số người mang theo ước mơ đến thành phố này, từ hăm hở đến bước chân nặng nề, như thể đã lội qua cả một vũng bùn.
Cô ngẩn người, suy nghĩ bay bổng đến những nơi rất xa.
Không lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Thời Noãn nhấc máy đặt lên tai, trán tựa vào cửa xe có một cảm giác lạnh buốt, cô "alo" một tiếng.
Giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông: "Là tôi."
Thời Noãn cười, "Tôi biết."
"Về rồi sao?"
"Vẫn đang trên xe."













