Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều – Chương 4: Thẩm Tri Âm: Ngao Ngao Ngao!
Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều
Vốn dĩ là xin nghỉ để đi đón người, chiều nay cậu phải quay lại trường rồi.
Trên đường đến trường, Thẩm Mộ Dã quấn sợi dây đỏ của Bình An Phù vài vòng trên cổ tay, tấm Bình An Phù hình tam giác nhỏ nhắn vô cùng vuông vức, màu sắc tươi sáng đẹp mắt, đeo trên cổ tay cậu trông còn khá cá tính.
Sắp đến trường, nhìn tài xế Thẩm Mộ Dã chợt nhớ tới lời Thẩm Tri Âm nói với cậu hôm qua.
“Chú Lưu, cháu thấy sắc mặt chú hai ngày nay không được tốt lắm, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì rồi không.”
Tài xế đang lái xe đột nhiên bị hỏi như vậy, bàn tay nắm vô lăng chợt căng thẳng.
Ông ta nặn ra một nụ cười trên mặt: “Không... không có, có thể là mấy ngày nay ngủ không ngon thôi, thiếu gia đến trường rồi.”
Thẩm Mộ Dã ừ một tiếng: “Vậy chú về trước đi.”
Cậu không tiếp tục gặng hỏi chuyện vừa rồi nữa.
Nhìn tài xế lái xe rời đi, biểu cảm vốn dĩ còn mang vài phần ngỗ ngược bất cần đời của Thẩm Mộ Dã trầm xuống.
Cậu là người khá thô lỗ bất cẩn, nhưng không có nghĩa là ngu ngốc.
Người Thẩm gia không có ai là kẻ ngu ngốc cả.
Vừa rồi cậu hỏi ra xong thì giọng điệu của tài xế không đúng, nếu là bình thường cậu chắc chắn sẽ không nghi ngờ, nhưng có lời nhắc nhở của Thẩm Tri Âm, cậu càng nghĩ càng thấy không đúng.
Xem ra, quả thực phải tìm người đi điều tra tình hình trong nhà tài xế rồi.
Thẩm gia...
Thẩm Tri Âm ở Thẩm gia hai ngày cơ bản đã nắm rõ tình hình xung quanh Thẩm gia, nàng muốn ra ngoài đi dạo.
Quản gia không yên tâm còn muốn cử vệ sĩ đi theo, nhưng bị từ chối.
Khuôn mặt nhỏ của nàng nghiêm túc nói: “Ngươi yên tâm, ta chỉ đi dạo quanh đây thôi.”
Quản gia làm sao có thể yên tâm được chứ, kiên quyết muốn cho người đi theo.
Thẩm Tri Âm lập tức vắt chân lên cổ chạy, nàng mới không thích có người đi theo đâu, hơn nữa nàng siêu lợi hại được không hả.
“Ta đi đây, sẽ về sớm!”
Quản gia:!!!
“Tiểu thư ngài đi chậm thôi!”
Thẩm Tri Âm quả thực cũng không đi xa, khu vực này đều là khu biệt thự dành cho người giàu ở, nàng cũng chỉ tò mò muốn đi xem khắp nơi mà thôi.
Còn về bên ngoài, trên người Thẩm Tri Âm không có tiền, nàng vẫn là tạm thời không ra ngoài thì hơn.
“Người này sao thế hả, dắt chó ra ngoài mà không xích lại sao? Cắn trúng trẻ con thì làm thế nào!”
Phía trước truyền đến tiếng tranh cãi, con đường Thẩm Tri Âm muốn đi vừa vặn hướng về phía đó.
Đợi đến gần, tiếng cãi vã của hai bên càng lớn hơn.
Thẩm Tri Âm nghe một lúc cũng hiểu rõ tình hình, một ông lão dẫn cháu trai nhà mình đi dạo trong công viên, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng dẫn chó nhà ả ra ngoài đi dạo.
Nhưng người phụ nữ đó không dùng dây dắt chó, bởi vì con chó đó tướng mạo hung dữ thể hình đến lớn, lao về phía hai ông cháu còn sủa bọn họ mấy tiếng, khiến đứa trẻ kia sợ hãi khóc thét lên.
“Trẻ con bây giờ thật là làm bộ làm tịch, như vậy đã sợ rồi, Emily nhà tôi không cắn người đâu, tôi ngược lại nghi ngờ các người có phải muốn ăn vạ hay không.”
Đối mặt với lời tố cáo của ông lão và tiếng khóc của đứa trẻ kia, người phụ nữ không những không có chút áy náy nào ngược lại còn trách ngược hai người họ, trợn trắng mắt sắp lật lên tận trời.
Thẩm Tri Âm liếc nhìn con chó kia, một con chó cỡ lớn màu đen, nàng không nhận ra đó là giống chó gì, nhưng con chó đó có hung tính, căn bản không giống như lời người phụ nữ kia nói là con chó đó hoàn toàn không cắn người.
Hơn nữa trong quá trình bọn họ cãi vã, con chó đó cũng đang nhe nanh tỏ vẻ hung tợn, tứ chi hơi khuỵu xuống ánh mắt chằm chằm nhìn chằm chằm vào đứa trẻ mà ông lão đang ôm.
Đây là một tư thế chuẩn bị săn mồi.
Thẩm Tri Âm bước nhanh tới.
“Gâu!”
Đột nhiên, cơ thể đến lớn của con chó đó lao về phía ông lão.
“Á!!!”
Đối mặt với tình huống như vậy, người phụ nữ kia không đi ngăn cản chó của mình, ngược lại còn đứng bên cạnh hét chói tai.
Ông lão bị dọa sợ ôm đứa trẻ liên tục lùi lại, nhưng ông tuổi tác đã hơi cao, lùi vài bước liền ngã bệt xuống đất.
Ông theo bản năng dùng cơ thể che chở cho đứa trẻ trong lòng.
“Ngao!”
Tiếng người kêu thảm thiết thì không có, ngược lại con chó kia lại kêu thảm thiết.
Ông lão trong cơn kinh hãi mở mắt ra, nhìn thấy cô bé chắn ở phía trước.
Còn chưa cao bằng eo ông, vậy mà hai tay bẻ mõm con chó đen lớn kia, tay dùng một lực xảo diệu lật ngược lại, con chó đen lớn kia liền trực tiếp bị lật ngửa hung hăng đập xuống đất.
Thẩm Tri Âm buông con chó ra, hai bàn tay nhỏ chống nạnh tức giận đứng trước mặt một già một trẻ kia.
“Mày làm cái gì vậy!”
Thấy chó của mình bị ném kêu gào thảm thiết, Triệu Nghệ cất giọng chói tai chất vấn Thẩm Tri Âm.
Còn chưa đợi Thẩm Tri Âm lên tiếng, con chó đen kia lại mang theo hung tính xông lên.
“Cẩn thận!”
Ông lão nơm nớp lo sợ nhắc nhở.
Thẩm Tri Âm lập tức nhe ra một hàm răng nhỏ đều tăm tắp, hung dữ búng ra sữa.
“Gâu gâu gâu!”
Con chó đen đứng đối diện nàng sủa hung tợn.
Thẩm Tri Âm: “Ngao ngao ngao!”
Một người một chó cứ như vậy chửi nhau, những người có mặt ở đó không ai hiểu bọn họ đang chửi cái gì.
Ông lão: …………
Rõ ràng là bầu không khí khá căng thẳng, sao bây giờ lại không căng thẳng nổi nữa thế này?
Có lẽ vì con chó đen chửi quá bẩn.
Cuối cùng Thẩm Tri Âm không phục xông lên cầm thanh kiếm gỗ nhỏ chọc vào mắt con chó đen, còn tung cái chân ngắn cũn đá vào cằm nó.
Rõ ràng trông có vẻ là một cú đá không có chút uy hiếp nào, vậy mà lại đá lật con chó đen, kẹp đuôi rên rỉ ử ử.
“Á!!! Emily của tôi, chúng mày có biết giá trị của nó bao nhiêu không, chúng mày đền nổi không hả?!”
Ông lão tức giận đến mức tay cũng run rẩy.
“Đã đến lúc này rồi mà cô còn lo cho chó của cô, có biết nó suýt chút nữa thì cắn trúng chúng tôi rồi không!”
“Đó chẳng phải là vẫn chưa cắn trúng sao? Cho dù bị cắn trúng rồi tôi đền mấy đồng tiền là được chứ gì đến mức đó sao? Tôi nói cho các người biết, Emily mà có mệnh hệ gì tôi không để yên cho các người đâu.”
Chà chà, Thẩm Tri Âm đều phải ngoái nhìn.
Không phải nói đây là một xã hội văn minh pháp trị sao? Vậy mà lại có kẻ giống như ác bá thời cổ đại không coi mạng người ra gì, kiêu ngạo hống hách đến mức khiến người ta chán ghét.
Cuối cùng những người bị hại như bọn họ chưa nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, Triệu Nghệ ngược lại đã báo Cục Tuần Bắt rồi.
Hơn nữa trong lúc đợi Tuần Bắt Viên, Triệu Nghệ tức giận không thôi bước đến trước mặt Thẩm Tri Âm giơ tay định tát nàng.
“Con ranh con, ai mượn mày lo chuyện bao đồng.”
Thẩm Tri Âm né tránh: “Đồ xui xẻo, nhà ngươi có ngươi phá sản đến rồi.”
“Mày nói cái gì!!!”
Nghe thấy Thẩm Tri Âm nguyền rủa nhà mình phá sản, biểu cảm của Triệu Nghệ dữ tợn đến mức dọa người.
“Con ranh con nhà mày mới phá sản %¥@¥&”
Rõ ràng là một người ăn mặc trang điểm đều rất đẹp, nhưng những lời chửi rủa bẩn thỉu thốt ra trẻ con nghe thấy đều cảm thấy buồn nôn về mặt sinh lý.
Ông lão đi tới chắn Thẩm Tri Âm ở phía sau đối đầu với Triệu Nghệ, ông không chửi ra được lời gì khó nghe, chắc chắn ở thế yếu rồi.
Thẩm Tri Âm giơ tay lên, một tấm Hoàng Phù bay qua dán lên lưng ả.
“Ư ư ư...”
Đang chửi bới, Triệu Nghệ kinh hãi phát hiện mình không phát ra tiếng được nữa.
Cảnh tượng kỳ dị như vậy đừng nói là người phụ nữ đó, ông lão cũng bị dọa sợ rồi.
Bọn họ đều không nhìn thấy bùa chú mà Thẩm Tri Âm ném ra, cho nên đối với chuyện này càng thêm sợ hãi.
Ông lão vội vàng chắp tay trước ngực bái lạy bốn phương.
“Tạo nghiệp tạo nghiệp, Bồ Tát đều nghe không lọt tai nữa rồi, cô đây là tạo khẩu nghiệp lớn đến mức nào cơ chứ.”
Mặc dù trong lòng có chút rợn tóc gáy, nhưng không thể không nói cảnh tượng này nhìn rất sảng khoái.













