Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều – Chương 10: Ta Thấy Việc Nghĩa Hăng Hái Làm
Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều
Thể chất của tu sĩ Luyện Khí Kỳ mạnh hơn người phàm quá nhiều, dẫu nàng chỉ là một đứa bé ngậm bình sữa thì đối phó với đám bị thịt vô dụng này cũng là quá dư dả.
Khi từng người bị đánh bay ra ngoài gào khóc thảm thiết, những kẻ khác trong bao sương cũng dần tỉnh rượu.
Nhận thấy điều bất thường, bọn chúng muốn tháo chạy, ngặt nỗi cửa đã bị Thẩm Tri Âm chặn đứng.
Kẻ nào thừa dịp hỗn loạn lách ra ngoài đều bị bàn tay nhỏ bé của cô bé tóm lấy ném ngược trở vào.
Thẩm Tri Âm: Hôm nay có ta ở đây, nhất quyết không để sót một tên tội phạm nào!
Qua hơn một năm được lão đạo sĩ giáo dục, cô bé cũng hiểu biết đôi chút về pháp luật.
Nhưng hình như... cũng chẳng nhiều cho lắm.
Khi các tuần bắt viên đến nơi, Thẩm Tri Âm đang ngồi khoanh đôi chân ngắn củn trên cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đám người trong bao sương.
Quản lý quán bar và bảo vệ đứng tụm lại một góc ngoài cửa run như cầy sấy, chẳng ai dám lại gần Thẩm Tri Âm.
Bởi vì lúc chạy tới, bọn họ vừa vặn chứng kiến cảnh tượng cô bé đại sát tứ phương.
Quái vật nhỏ từ đâu chui ra thế này, bọn họ căn bản không dám đến gần!
“Ai báo án?”
“Cháu, cháu nè.”
Nghe thấy tiếng, Thẩm Tri Âm vươn dài cổ chỉ vào mình, đặc biệt khi thấy trong số đó lại có người quen thì mắt cô bé càng sáng rỡ.
Tần Trăn: “............”
Tiểu cô nãi nãi nhà họ Thẩm này cừ thật đấy, mới mấy ngày trước vừa ra ngoài, hôm nay lại...
“Đi theo chúng tôi một chuyến.”
Đám người đang rên rỉ trong bao sương vừa thấy tuần bắt viên liền khóc lóc **** trời lở đất, cứ như nhìn thấy cứu tinh.
Con nhóc ngậm bình sữa đó đúng là ác ma!
Cục Tuần Bắt...
Sau khi nắm rõ toàn bộ tình hình, nhóm của Mã Ca hân hạnh nhận về những chiếc còng số tám sáng loáng.
Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn ngồi trên ghế đẩu, hai bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối, trông vô hại không thể tả.
“Nhóc xem nơi này là nhà mình rồi đấy à, mới có mấy ngày mà đã đến hai lần.”
Tần Trăn nói đùa: “Còn nhỏ tuổi thế này sao lại chạy vào quán bar? Bình sữa còn chưa cai nữa là.”
“Tôi đâu biết chỗ đó trẻ con không được vào, thấy bọn họ lôi kéo một chị gái không chịu đi cùng, Âm Âm chỉ là thấy việc nghĩa hăng hái làm thôi.”
Phát âm rõ ràng, logic mạch lạc, hơn nữa theo hình ảnh từ camera giám sát thì đúng là như lời cô bé nói.
Tần Trăn hỏi: “Làm sao nhóc biết người phụ nữ kia không tình nguyện?”
Thẩm Tri Âm hơi nghiêng đầu: “Nhìn là thấy mà, chị ấy bị bỏ thuốc, trên người còn mang theo vận đen xú quẩy.”
Tần Trăn:............
Nói một hồi sao lại phát triển sang hướng thần học rồi thế này.
“Đội trưởng Tần.”
Một tuần bắt viên bước vào, ánh mắt nhìn Thẩm Tri Âm vô cùng kỳ quái.
“Hỏi rõ rồi, tất cả mọi người đều nói họ bị cô bé này đánh.”
Nếu chỉ có một hai người nói vậy thì có thể coi là do bọn chúng hút thuốc phiện quá liều sinh ra ảo giác.
Nhưng tất cả mọi người, bao gồm cả quản lý và bảo vệ quán bar đều nói như vậy.
Thì chắc chắn là thật rồi.
“Thật sự là nhóc đánh bọn họ?”
Tần Trăn cũng cảm thấy không thể tin nổi, con bé tí hon thế này, nhảy lên liệu có với tới vai người ta không?
Thẩm Tri Âm ôm bình sữa mút vài ngụm, liếc nhìn phần còn lại có chút không nỡ uống hết.
“Tôi đánh bọn họ có phạm pháp không?”
Tần Trăn: “Đánh người quả thực là phạm pháp.”
Thẩm Tri Âm vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Thế thì không phải tôi đánh rồi, tôi nhỏ xíu thế này, bọn họ đến xác như thế lại còn đông người nữa!”
Ánh mắt vô tội mà kiên định.
Khóe miệng Tần Trăn giật giật, nếu không phải sự việc quá sức vô lý thì hắn cũng chẳng tin một đứa trẻ như Thẩm Tri Âm có thể đánh ngã nhiều người trưởng thành như vậy, mà hầu hết lại toàn là đàn ông.
Dù trước đó cô bé từng có chiến tích huy hoàng là đánh một con chó dữ.
Đừng nói là hắn, chuyện này ai nghe mà chẳng thấy hoang đường?
“Tình huống đặc biệt, bọn chúng nghiện ma túy lại còn bỏ thuốc người khác, nhóc xem như thấy việc nghĩa ra tay, hơn nữa camera cho thấy bọn chúng động thủ trước nên nhóc thuộc diện phòng vệ chính đáng, thế nên dù có là nhóc đánh thì cũng không ảnh hưởng gì.”
Tuần bắt viên bên cạnh bổ sung: “Hơn nữa vì cháu báo án và hỗ trợ bắt được nhiều kẻ sử dụng ma túy như vậy, nên còn có tiền thưởng nữa đấy.”
Lời của Thẩm Tri Âm lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Cô bé ưỡn ngực nhỏ lên nói: “Đúng thế, chính là ta đánh đó, ta thấy việc nghĩa hăng hái làm!”
Cả Tần Trăn và viên cảnh sát tuần bắt đều cạn lời, màn tùy cơ ứng biến này lật mặt nhanh thật đấy, không biết nhà nào lại dạy ra một tiểu quỷ lém lỉnh thế này.
Sau khi tìm hiểu cặn kẽ mọi chuyện, Tần Trăn định đưa cô bé về.
“Chú có biết ở đâu có bán lò thuốc không?”
Tần Trăn: “Lò thuốc?”
“Là mấy thứ như ấm sắc thuốc à?”
Cô bé lắc đầu: “Chính là loại lò đỉnh dùng để luyện thuốc ấy.”
Tần Trăn nghẹn lời một lát: “Nhóc xem tivi nhiều quá rồi đúng không? Trẻ con thì bớt xem phim tiên hiệp lại.”
“Thẩm Gia bây giờ chưa có ai ở nhà, tôi không muốn về đâu, chú dắt tôi đi mua một cái đi, tôi có việc cần dùng.”
Tần Trăn bị cô bé mè nheo hết cách đành phải đồng ý.
Hai người đi tới phố đồ cổ.
Vừa bước vào con phố này, Thẩm Tri Âm liền kinh ngạc thốt lên, không ngờ trần đời lại có một nơi như thế này.
Nhìn những luồng uẩn khí lượn lờ phía trên con phố, đôi mắt cô bé cong cong như vầng trăng khuyết, xem ra hôm nay mình có thể tìm được lò thuốc rồi.
“Loại lò đỉnh nhóc nói chắc ở đây có, nơi này bán đồ cổ, nhưng phần lớn đều là đồ giả.”
“Dạ dạ.”
Thẩm Tri Âm gật đầu, háo hức cùng Tần Trăn bước vào.
Giới đồ cổ có vô số món đồ thật giả lẫn lộn, không có con mắt tinh tường thì rất dễ bị lừa.
Người qua lại khá đông đúc.
Ánh mắt Thẩm Tri Âm tràn đầy tò mò ngó nghiêng chỗ này ngắm nghía chỗ kia.
“Cái này bán thế nào ạ?”
Thẩm Tri Âm ngồi xổm trước một gian hàng, chỉ vào một chiếc Thanh Đồng Đỉnh nhỏ.
Chủ sạp: “Cô bé tinh mắt thật đấy, đây chính là Thanh Đồng Đỉnh từ thời nhà Tần, thời Tần đấy nhé, cách nay đã bao nhiêu năm rồi...”
Ông ta liến thoắng huyên thuyên một tràng dài, giới thiệu vô cùng hùng hồn trôi chảy, cuối cùng mới báo giá.
“Nể tình cháu là một cô bé, hôm nay chú chịu lỗ bán cho cháu luôn, chỉ cần năm mươi vạn!”
Tần Trăn đứng phía sau nghe không lọt tai nữa.
“Tôi bảo này, cái đỉnh này còn chưa đến bằng bàn chân con sư tử mà cái miệng của ông đã đến hơn cả miệng sư tử rồi đấy, cái thứ này mà đòi bán năm mươi vạn? Năm trăm tệ cũng chẳng đáng.”
“Mới toanh thế này, người khác dẫu có lừa người thì ít ra cũng phải làm cũ một chút chứ, tuy mua mấy thứ này cũng là nộp thuế IQ nhưng ít ra người ta cũng làm ăn có tâm, cái này của ông không phải khai quật từ thời Tần đâu, mà là mới ra lò thì có.”
Da mặt chủ sạp giật giật, cái người này sao lại nói toẹt sự thật ra thế chứ.
Sơ suất quá, không ngờ lại đi cùng một phụ huynh biết cãi lý chát chúa thế này.
Nhưng có phải ông ta không muốn làm cũ đâu chứ? Cái lò đỉnh này chẳng hiểu làm bằng chất liệu gì mà ông ta có dùng cách nào thì trông nó vẫn cứ mới tinh tươm.
“Đi thôi, chúng ta sang chỗ khác xem.”
Tần Trăn dắt tay Thẩm Tri Âm định rời đi.
Chủ sạp vội vàng gọi với theo: “Ấy khoan đã, giá cả thương lượng được mà! Dù sao... cái đỉnh này mang về bày trong nhà trông cũng đẹp mắt lắm chứ bộ.”
Ông ta xoa xoa hai tay, vẻ mặt nịnh nọt nói.
“Hai người xem trả được giá bao nhiêu tôi bán cho.”
Thẩm Tri Âm mong mỏi nhìn chiếc lò đỉnh kia, giật giật tay Tần Trăn.
Tần Trăn cúi đầu im lặng ra hiệu hỏi: Thật sự muốn à?
Thẩm Tri Âm gật đầu.
Rất muốn!
Tần Trăn: “Năm mươi tệ.”
Chủ sạp:............
Người anh em, chú mày tới đây để tiêu khiển trêu ngươi tôi đấy à.
“Năm mươi thì không thể nào, dù không phải thời Tần thì riêng độ tinh xảo với chất liệu này cũng không dưới năm mươi tệ đâu, ít nhất cũng phải năm trăm!”
“Một trăm.”
“Bốn trăm rưỡi.”
“............”













