Thuỷ Triều Trên Đảo – Chương 28
Thuỷ Triều Trên Đảo
Những suy đoán suốt cả ngày dài — từ lúc ngồi trên xe đi làm về, lúc ngồi trước bàn ăn tối, rồi khi tắm rửa, cô cứ liên tục mường tượng ra những hình ảnh ấy. Anh mặc chiếc áo sơ mi đó, ở một nơi nào đó cô không hề hay biết, bên cạnh một người phụ nữ xa lạ. Môi người phụ nữ ấy kề sát gáy anh, để lại một vết son đỏ, còn anh khi về nhà thì không thèm lau đi, hoặc thậm chí là không hề nhận ra.
Thật đáng sợ, thật đáng sợ... Chu Di Lan tự thấy bản thân thật đáng sợ, gần như đã hết thuốc chữa rồi.
Những tưởng tượng ấy đã tự bóp nghẹt lồng ngực cô. Cho dù bây giờ anh đã giải thích rõ ràng, nỗi bất an vẫn cứ nghẹn ứ ở đó không tan.
Cô cúi đầu, tì trán mình lên trán anh.
"Em không tin." Cô nói một cách trái lòng.
"Mẹ kiếp, tin hay không thì tùy em."
Anh bấu chặt eo cô đẩy ngửa ra sau, rồi thuận theo thế ngã của cô mà đè sụp xuống người cô, trong suốt quá trình ấy phần dưới của cả hai vẫn cắm chặt không hề tách rời. Cơ thể anh đè nghiến cô xuống đệm giường, đầu gối thúc mạnh tách hai chân cô ra, dang rộng đến mức đùi cô đau điếng.
Động tác của anh trở nên dồn dập và hỗn loạn — có lúc rất nhanh, thúc liên tiếp mười mấy phát lút cán, mỗi cú thúc đều đâm vào nơi sâu nhất khiến cơ thể cô bị trượt lên phía đầu giường, rồi anh lại đưa tay ghì chặt hông cô kéo về vị trí cũ. Có lúc anh đột ngột dừng lại, giữ nguyên dương vật ở nơi sâu nhất trong cơ thể cô, nằm im bất động, nhưng thành âm đạo của cô vẫn cảm nhận được nơi đó của anh đang giật nhẹ từng đợt như nhịp tim đập. Sau đó anh lại bắt đầu thúc mạnh liên hồi, như muốn nghiền nát mọi thứ bên trong cô.
Hơi thở dồn dập, nóng hổi của anh phả sát bên tai cô.
Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên trần nhà thành một quầng sáng mờ ảo, cô đăm đăm nhìn vào quầng sáng đó suốt một lúc lâu, tiêu cự rã rời. Thật đáng sợ, thật đáng sợ... Chu Di Lan bỗng cảm thấy hoảng loạn tột cùng.
Anh nhấc một bên chân cô lên, gác lên vai mình rồi lại tiếp tục đâm vào.
Lần tiến vào này còn trơn tru hơn tất cả những lần trước. Bên trong cô lúc này ngập tràn hỗn hợp mật dịch của cô và tinh dịch của anh, ẩm ướt và trơn tuột, giúp anh dễ dàng trượt thẳng vào nơi sâu nhất mà không gặp phải bất kỳ lực cản nào.
Cô khẽ kêu lên một tiếng, quá đầy, quá sâu. Vị trí đó mỗi lần tiến vào đều chạm tới cổ tử cung của cô, mang lại một cảm giác áp bách căng tức truyền ra từ sâu thẳm bên trong cơ thể.
Anh ở trên người cô, thúc từng cú rất sâu theo nhịp điệu quen thuộc của mình. Cơ thể cô dưới thân anh dần mất đi sự kiểm soát — những ngón tay cô trượt khỏi vai anh, bấu chặt lấy ga giường. Hai chân cô gác hai bên vai anh lúc duỗi thẳng lúc lại co về, ngón chân bấm chặt rồi lại xòe ra, không sao tìm được một tư thế dễ chịu.
Anh xuất tinh một lần, đợi vài phút, khi cứng lại thì lại cắm vào.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy không biết bao nhiêu lần.
Cô mơ màng ngủ thiếp đi rồi lại tỉnh, có lẽ đã có lúc mất đi ý thức trong chốc lát. Khi tỉnh táo lại, anh vẫn đang chôn sâu trong cơ thể cô. Thành âm đạo của cô hoàn toàn thả lỏng trong lúc ngủ, mềm mại và ấm áp, anh kẹt chặt bên trong khiến cô có thể cảm nhận được từng nhịp mạch đập của anh. Anh vẫn đang chuyển động, mỗi lần di chuyển lại khiến chất lỏng còn sót lại trong người cô chảy dọc theo đùi ra ngoài, để lại những vệt ướt át trên ga giường.
"Được rồi, được rồi mà... Em xin lỗi, em sai rồi." Giọng cô đã khàn đặc. Cô không biết nửa đêm qua mình đã rên rỉ bao nhiêu lần, cổ họng giờ đau rát như lửa đốt.
Đến lần cuối cùng thì trời đã gần sáng.
Một vệt sáng màu xanh xám len qua khe hở của rèm cửa.
Anh vẫn nằm trên người cô. Động tác của anh đã chậm hẳn lại — mỗi một nhịp thúc đều như dùng hết sức lực toàn thân. Trán anh đẫm mồ hôi, từng giọt lăn dọc theo sống mũi rồi rơi xuống xương quai xanh, xuống làn da trước ngực cô.
Thế nhưng Chu Di Lan chỉ cảm thấy một nỗi xót xa, buồn tủi ập đến.
Sau khi xuất tinh lần cuối, anh vẫn không rút ra. Anh nằm sấp trên người cô, úp mặt vào một bên cổ cô, thở những hơi dài và sâu.
Giọng anh khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ, khô khốc và thô ráp như thể thanh quản bị giấy nhám chà qua.
"Mẹ kiếp, em nhìn cho rõ vào —"
Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. Cô có thể cảm nhận rõ lồng ngực anh phập phồng đè lên người mình.
"— Nếu bên ngoài anh thực sự có người —"
Anh lại khựng lại. Ngón tay anh bấm vào da eo cô tạo thành một vệt đỏ. Anh đã kiệt sức nên không thể khống chế được lực tay của mình.
"— thì liệu có ngày nào cũng mò về nhà để đè em ra chịch không?"
Từ ngữ thô tục phát ra từ miệng anh nghe thật chẳng giống anh ngày thường chút nào.
"— Còn dám nghĩ lung tung nữa, anh chịch cho em nát người luôn đấy."
Vệt sáng màu xanh xám lọt qua khe rèm cửa ngày một sáng hơn. Bên ngoài có tiếng chim hót — đó là đợt chim hót đầu tiên lúc rạng sáng, tiếng kêu lảnh lót, trong trẻo.
Khoảnh khắc này, Chu Di Lan quyết định buông tha cho chính mình, chấp nhận sự thật phũ phàng. Cuối cùng thì cô vẫn gửi gắm vào cuộc hôn nhân này những tình cảm vốn dĩ không nên có.
Cô sai rồi, cô xin sám hối trước cha xứ.
Nghĩ đến đây, cõi lòng Chu Di Lan bỗng thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
*
Mấy ngày trước, Chu Di Lan lại đổi sang một bác sĩ Đông y khác.
Vị thầy thuốc già họ Trần râu tóc bạc trắng, lúc bắt mạch cứ lẩm nhẩm trong miệng, trông có vẻ khá là bí hiểm. Ông hỏi bệnh rất kỹ, từ chu kỳ kinh nguyệt đến chế độ ăn uống, từ giấc ngủ cho đến tâm trạng, cuối cùng thở dài bảo: "Cháu gái à, thể trạng của cháu suy nhược quá, khí lạnh tích tụ, gan khí u uất, phải bồi bổ từ từ thôi."
Chu Di Lan ậm ừ cho qua chuyện chứ chẳng mấy bận tâm.
Thầy Trần kê đơn thuốc rồi dặn cô bớt suy nghĩ lo âu lại, lần này cô ngoan ngoãn vâng dạ: "Vâng vâng, cháu biết rồi ạ."
Thuốc được gửi đến vào ngày hôm sau, nước thuốc màu nâu sẫm đóng trong túi hút chân không, mỗi ngày uống hai túi sáng và tối. Chu Di Lan bảo người giúp việc hâm nóng, rồi vừa ăn mứt vừa nuốt từng ngụm một. Vị đắng ngắt từ cuống lưỡi lan thẳng xuống dạ dày, vậy mà cô uống không hề nhăn mặt lấy một cái.
Thỉnh thoảng bận rộn quá quên uống, cô cũng nhân cơ hội đó lười luôn.
Hôm đó lại đến giờ uống thuốc tối. Thực ra cô đã quên khuấy đi mất, nhưng quản gia lại bưng chén thuốc Đông y đã hâm nóng đến trước mặt cô.
Chu Di Lan ngán ngẩm nhưng cũng đành tặc lưỡi nhận lấy.
Trong thư phòng bật máy sưởi ấm sực, mùi thuốc đắng nghét tỏa ra khắp phòng.
Cô bưng chiếc bát sứ trắng ngồi trên chiếc ghế sofa đơn trong thư phòng. Sofa được bọc bằng da thật, cô vừa tắm xong, trên da vẫn còn vương hơi nước, khi ngồi xuống đùi sau liền cảm nhận được một vệt mát lạnh. Cô đang mặc chiếc áo sơ mi trắng của anh — lấy bừa một chiếc trong phòng thay đồ, đường may vai trễ xuống dưới vai cô vài phân, ống tay áo trùm qua cả đầu ngón tay. Vạt áo sơ mi vừa vặn che đến giữa đùi. Cúc áo cô chỉ cài đúng hai chiếc ở giữa, cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh và một khoảng da thịt trước ngực.
Bên dưới vạt áo sơ mi không mặc gì cả.
Cô đẩy bát thuốc đầy ra xa một chút. Hoàng kỳ, đương quy, xuyên khung, thục địa, a giao — cô đều ngửi ra được. Mùi của những vị thuốc đó dường như đã thấm sâu vào từng lỗ chân lông, cô cảm giác cả người mình đang tỏa ra mùi thảo mộc đắng ngắt và ngai ngái.
Ở phía bên kia thư phòng, anh đang ngồi sau bàn làm việc.
Thẩm Nghiên Chi đang xem một tài liệu. Chiếc laptop của anh đang mở, trên màn hình hiển thị giao diện của một cuộc họp trực tuyến.
Camera đã tắt nhưng mic vẫn bật, anh có thể nhìn thấy ảnh đại diện của những người tham gia khác trong danh sách cuộc họp. Anh đeo tai nghe bluetooth, thỉnh thoảng lại "ừ" một tiếng hoặc bảo "tiếp tục đi" để cho thấy mình vẫn đang trực tuyến.
Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám đậm, tay áo kéo lên đến giữa cẳng tay, lộ ra phần xương cổ tay nhô cao và những đường gân xanh nổi rõ. Bên tay trái anh đặt một ly rượu vang đỏ — chất lỏng màu đỏ sẫm khẽ sóng sánh trong ly pha lê, bên cạnh là xô đá inox đựng đá bào, chai rượu cắm bên trong xô đá với những hạt nước li ti ngưng tụ bám đầy trên vỏ chai.
Cô thì phải uống thuốc Đông y, còn anh thì uống rượu? Chu Di Lan bĩu môi.
Tranh thủ lúc đọc tài liệu, Thẩm Nghiên Chi ngước mắt lên nhìn.
Cô ngồi trên chiếc ghế sô pha da thật rộng rãi. Áo sơ mi trắng của anh quá rộng rãi trên người cô, cổ áo trượt sang một bên, để lộ xương quai xanh hoàn chỉnh bên trái và đường cong bả vai cô.
Mái tóc ướt sũng xõa trên vai cô, vẫn chưa được sấy khô.
Ánh mắt anh dời từ khuôn mặt cô xuống phần cổ áo mở rộng, rồi từ cổ áo lướt qua cặp đùi trần của cô, cuối cùng quay lại nhìn thẳng vào mặt cô. Biểu cảm của anh không có gì thay đổi — nhưng hầu kết của anh khẽ trượt nhẹ.
Anh đưa tay tháo một bên tai nghe bluetooth ra.
"Cuộc họp hôm nay dừng ở đây nhé, có gì cần bổ sung thì mọi người cứ gửi email trao đổi sau."
Giọng anh vẫn điềm tĩnh, tông giọng bình thường, không nghe ra chút bất thường nào. Thẩm Nghiên Chi gập laptop lại, giao diện cuộc họp trên màn hình biến mất.
Trong phòng giờ chỉ còn lại hai người họ.
"Em có cần tránh đi không?" Chu Di Lan tỏ vẻ hiểu chuyện hỏi.
Ngón tay phải của anh đặt lên thành ly rượu, xoay nhẹ một vòng. Đáy ly pha lê chạm xuống mặt bàn phát ra một tiếng gõ thanh giòn.
"Lại đây."
Cô đặt bát thuốc lên bàn trà rồi đứng dậy khỏi sofa. Cô bước đến trước mặt anh, đứng ngay cạnh mép bàn làm việc.
Anh ngồi đó, ánh mắt chậm rãi lướt từ mặt cô xuống dưới — qua xương quai xanh lộ ra nơi cổ áo và hõm xương ức tinh tế, qua những nếp gấp hơi phồng lên ở ngực áo theo đường cong cơ thể cô — từ hình dáng lớp vải đó, anh gần như có thể tưởng tượng ra màu sắc của quầng vú cô — rồi lướt qua khoảng tối giữa vạt áo sơ mi và đùi cô, cuối cùng dừng lại ở bắp chân.
Anh đưa tay cầm lấy bát thuốc trên bàn.
Anh liếc nhìn nước thuốc trong bát, rồi lại ngước mắt lên nhìn cô.
"Có uống nữa không?"
Chu Di Lan hỏi vặn lại: "Không uống được không?"
Anh vươn tay, một tay siết chặt lấy eo cô. Những đốt ngón tay trái của anh chạm vào làn da bên dưới vạt áo sơ mi của cô, ấm áp và khô ráo — anh kéo cô ngồi lên đùi mình. Cô ngồi dang hai chân ra cưỡi trên đùi anh. Vạt áo sơ mi bị kéo ngược lên một đoạn lớn vì động tác này, khiến đùi trong của cô áp sát vào quần tây của anh mà gần như không có gì ngăn cách, chỉ có sự ma sát rất nhỏ giữa lớp vải quần tây và làn da cô.
Anh bưng bát thuốc, cúi đầu nhìn chất lỏng màu nâu bên trong, rồi lại ngước nhìn cô.
"Không muốn uống à?"
"Vâng."
"Chê đắng?"
Cô không biết anh định làm gì, Thẩm Nghiên Chi trước giờ vốn không phải kiểu người hay để tâm đến mấy chuyện vụn vặt này.













