Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thuỷ Triều Trên Đảo – Chương 22

Thuỷ Triều Trên Đảo

Tác giả: AAA Đạo Hương Thôn Sơn Tra Oa Khôi
Lượt đọc: 7,029
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cúc tết trên áo sườn xám may dọc theo tà áo xéo, từng cúc tinh xảo trải dài từ cổ áo nghiêng xuống tận nách.

Thẩm Nghiên Chi dùng hai ngón tay kẹp lấy chiếc cúc đầu tiên rồi tháo ra.

Chiếc thứ hai... rồi chiếc thứ ba.

Hàng cúc lần lượt cởi bung dưới đầu ngón tay anh, lớp lụa mịn màng mở ra, lộ rõ bầu vú không mặc nội y mà chỉ dán miếng che đầu vú — làn da trắng nõn ửng sáng dưới ánh đèn vàng ấm áp, vương vài vệt rượu đỏ uốn lượn hệt như một bức họa trừu tượng.

Thẩm Nghiên Chi lột lớp sườn xám khỏi vai cô.

Tấm lụa trượt khỏi bờ vai, rủ xuống chỗ thắt lưng, để lộ hoàn toàn nửa thân trên của cô. Dưới ánh sáng hắt vào từ cửa sổ kịch trần phòng khách, cô trần trụi cả thân trên lẫn thân dưới, da thịt dính đầy vệt rượu đỏ, hai gối lún sâu trong tấm thảm xám.

Anh đứng trước mặt cô, cúi nhìn cô từ trên cao.

Rồi Thẩm Nghiên Chi kéo khóa quần tây xuống.

Anh không cởi ra hoàn toàn, chỉ giải phóng nó khỏi sự gò bó như khi ở trên xe, để cự vật cứng rắn nảy ra ngoài cạp quần lót. Nó đã cương cứng suốt từ lúc trên xe mà chưa hoàn toàn xìu xuống, quãng đường lái xe hai mươi phút về nhà lại càng khiến nó nửa cứng nửa mềm chực chờ.

Giờ đây nó đã sung huyết hoàn toàn, phần đỉnh ánh lên lớp nước ướt át dưới ánh đèn rọi.

Một tay anh giữ lấy dương vật của mình, tay kia ấn vào sau gáy cô rồi kéo về phía trước, khiến mặt cô áp sát vào bụng dưới của anh. Môi cô chạm phải đỉnh cự vật ấm nóng, phảng phất vị mặn từ da thịt và hương xạ hương vương lại.

Cô khẽ nhắm mắt, hơi thở bị làn da bụng anh vây hãm, ngập tràn trong khứu giác đều là mùi hương của anh.

Anh giữ chặt sau gáy cô, không giục giã cũng chẳng ép cô há miệng.

Anh chỉ ấn giữ như thế, để môi cô dán chặt vào làn da nhạy cảm nơi quy đầu, chờ cô tự đưa ra lựa chọn.

Chu Di Lan hé mở bờ môi.

Cô ngậm lấy nó vào trong.

Đây không phải lần đầu cô làm việc này, nhưng lần nào cũng hệt như phải thích nghi lại từ đầu — kích thước của anh quá lớn, khuôn miệng cô phải mở hết cỡ mới ngậm trọn được phần đỉnh.

Cô dùng lưỡi tì vào mặt dưới dương vật, khoang miệng ngập tràn mùi vị của anh — chút mặn, chút chát nhẹ, phảng phất vị kim loại.

Thẩm Nghiên Chi hít sâu một hơi ngay trên đầu cô, từ cổ họng phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp khó nhận ra — thứ âm thanh mà anh tuyệt đối không bao giờ thốt ra trong cuộc ân ái bình thường.

Bàn tay anh đặt trên gáy cô, nắn nhẹ theo nhịp nhấp nhổm của đầu cô, dẫn dắt cô ngậm sâu hơn, thêm chút nữa. Ngón cái anh mơn trớn đốt xương sau gáy, ngụy trang thành nét đụng chạm gần như dịu dàng, tạo nên sự tương phản kỳ quặc với nhịp nuốt nhả chật vật và tàn nhẫn trong miệng cô.

Cô ngậm khoảng một phút, đó đã là giới hạn chịu đựng của anh.

Thẩm Nghiên Chi kéo cô đứng dậy khỏi thảm.

Quỳ quá lâu khiến xương gối cô khựng lại, khi bất ngờ bị kéo thẳng người cô suýt nữa ngã nhào. Thẩm Nghiên Chi tóm lấy vai xoay cô lại, khiến cô quay lưng về phía anh, hai tay chống lên tựa lưng ghế sofa phòng khách.

Chiếc sofa bọc da thật màu xám đậm, lớp da trên tựa lưng lạnh trơn, lòng bàn tay cô áp lên đó, các ngón tay khẽ co lại. Nửa thân trên trần trụi, tà sườn xám dồn lại ở thắt lưng, cô hệt như món quà bị anh bóc dở một nửa, lớp giấy gói xộc xệch bung ra, phô trọn tất cả bên trong.

Anh đứng phía sau cô, một tay giữ chặt hông cô, tay kia nắm lấy dương vật, tì thẳng vào vùng thịt mềm ướt át sưng đỏ giữa hai chân cô.

Lối vào bên trong cơ thể cô vốn đã bị cọ sát đến sưng đau từ khi còn trên xe, cộng thêm lượng tinh dịch nằm lại suốt gần nửa tiếng đồng hồ giờ đã nguội bớt và loãng ra, chảy tràn một phần ra ngoài. Hiện tại nơi đó ướt nhẹp và trơn trượt, lấp loáng nước, nhưng lại chưa đủ thả lỏng, như thể cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau đợt cuồng nhiệt ban nãy.

Anh chẳng bận tâm đến điều đó.

Định vị phần đỉnh ngay lối vào, anh khựng lại hai giây, dùng quy đầu rỉ dịch miết nhẹ cửa huyệt cô. Rồi chỉnh lại góc độ, anh đâm mạnh vào trong.

Cơ thể Chu Di Lan cong gập lại, sống lưng ưỡn căng như dây cung ngay khoảnh khắc anh đâm vào, từ đốt sống cổ đến tận xương cụt đều run rẩy dữ dội.

Khoái cảm khi tiểu huyệt bị tách rộng ra lần nữa còn mãnh liệt hơn cô tưởng — anh quá khủng, còn cô thì quá chật, sự ma sát giữa nét nhạy cảm và vách thịt sưng bọc như bốc cháy nơi lối vào.

Cô cắn chặt mu bàn tay, ép tiếng thét rên rỉ ngược vào trong, hóa thành thứ âm thanh đứt quãng rát khàn từ sâu trong cổ họng.

Anh cảm nhận được sự co siết căng cứng của cô.

Anh bóp chặt hông cô rồi bắt đầu dồn dập nhấp tới. Mỗi cú đâm đều sâu hơn lần trước, mỗi lượt rút ra lại kéo theo dòng chất lỏng mới tiết ra bên trong cô, làm ẩm ướt từng mảng khô rát.

Tiến trình chậm rãi mà đày ải. Hệt như một bánh răng bám đầy bụi bặm bị anh dùng lực thô bạo xoay chuyển từng chút một, phát ra tiếng rít ken két rùng mình, rồi khi nhịp độ tăng dần, lớp gỉ sét bị bào nhẵn, những vòng quay mới trở nên trơn tru hơn.

Tiếng thở dốc của cô bắt đầu trở nên dồn dập, hỗn loạn và nặng nề.

Nửa thân trên cô áp dính vào tựa lưng sofa, mặt vùi sâu trong lớp da màu xám đậm, mũi miệng tràn ngập mùi da thuộc. Tần suất va đập của anh mỗi lúc một nhanh, cơ thể cô bị những cú thúc hất chao đảo về phía trước, phần tựa lưng ma sát qua lại trên ngực cô, chất da hơi lạnh chạm vào làn da nóng bừng làm hai đầu vú cô cứng đờ tựa hai hạt sỏi.

Một tay anh siết chặt sau gáy cô, đè nửa thân trên cô xuống để bờ mông cô nhô cao hơn nữa. Tay kia siết lấy đường eo thon, ngón cái găm chặt vào khoảng lõm mềm mại trên xương hông cô, để lại vệt hằn ngón tay sâu vút.

"Hôm nay em vui lắm nhỉ?" Anh cất tiếng.

Giọng anh cất lên đằng sau cô, trầm đục, mang theo hàm ý khó đoán.

Anh hỏi vậy nhưng nhịp thúc dưới thân chẳng hề chậm lại dù chỉ một giây.

Chu Di Lan không biết phải đáp sao, đành giữ im lặng. Mặt cô vùi sâu vào tựa lưng sofa, đáp lại anh chỉ có những tiếng thở dốc dồn dập.

"Gặp lại bạn cũ." Anh tiếp lời, từng từ từng chữ phát ra đều trùng khớp với nhịp đâm dữ dội, "Trông có vẻ đắc ý lắm nhỉ?"

Anh húc mạnh một cú, lút tận đáy.

Cô không thốt nên lời, ngón tay cào mạnh vào tựa lưng bọc da, móng tay rạch qua bề mặt để lại một vệt mờ màu trắng.

"Em cũng thấy phiền đúng không?" Giọng anh hạ thấp xuống, bờ môi kề sát bên tai cô nhấm nháp vành tai. "Mãi không có thai... Cơ thể em không hợp tác, nên em trút hết hy vọng lên người tôi? Em nghĩ mỗi đêm tôi chịch em mấy lần thì cái bụng kia mới chịu phản ứng?"

Cô thảng thốt hít sâu một hơi.

"Em không có —" Giọng cô nghẹn lại trong gối sofa, run rẩy theo từng nhịp thở.

"Em không có?" Anh lạnh giọng. Nhịp húc khựng lại một thoáng rồi đột ngột gia tốc, biến thành hành vi xâm hại mang tính trừng phạt tàn nhẫn. "Em không có? Em không có mà lại mặc cái quần lọt khe đó — em không có mà lại ngồi cười với người đàn ông khác trong tiệc? Em không biết tôi sẽ nghĩ về em thế nào sao?"

Hơi thở anh dồn dập sát vành tai cô, từng câu từng chữ rót thẳng vào màng nhĩ, phả ra hơi nóng cùng nồng nặc mùi rượu vang.

"Thẩm Nghiên Chi..." Cô thốt lên tên anh, giọng nói đong đầy cảm xúc phức tạp chính cô cũng chẳng thể gọi tên.

Là cầu xin hay đang mời mọc, cô cũng chẳng rõ.

Anh không đáp lại tiếng gọi của cô.

Anh lôi cô dậy khỏi ghế sofa, không cho cô nằm sấp nữa. Một tay anh siết eo cô, tay kia vòng qua ngực kẹp lấy cằm cô kéo ngửa đầu dựa vào vai anh. Lưng cô dán chặt vào ngực anh, nhịp tim anh va dồn dập vào cột sống cô, giữa hai lớp da thịt phủ một tầng mồ hôi mỏng, dính rít và ấm nóng.

Cự vật của anh vẫn găm sâu trong cơ thể cô. Tư thế này khiến anh lún vào càng sâu thêm.

Độ sâu hoàn toàn khác hẳn ban nãy, như thể anh đã chạm tới gờ huyệt sâu kín mà bình thường cô chưa từng cảm nhận được, khiến sâu trong bụng dưới dội lên cơn trướng buốt râm rân.

"Em lên đỉnh chưa?" Anh hỏi.

Chu Di Lan mấp máy môi.

Cơ thể cô run lên bần bật trong vòng tay anh — bụng dưới cô giật giật, nơi sâu thẳm ấy đang co bóp vô thức, nhưng cô chẳng rõ đó có phải là lên đỉnh hay không.

Thân thể chính mình trước mặt anh đã trở nên quá đỗi xa lạ, cô không phân biệt nổi những đợt co giật đó là khoái cảm hay chỉ là phản xạ sinh lý thuần túy.

Chờ vài giây mà không nhận được câu trả lời.

"Vậy thì làm lại lần nữa."

Anh đè cô nằm vật xuống tấm thảm.

Vũng rượu đỏ trên thảm lông xám vẫn chưa kịp khô, cô bị đặt nằm nghiêng ngay bên cạnh vũng rượu loang ấy. Anh đổ người đè theo, từ phía sau đâm lút vào cô — ở tư thế từ đằng sau, lưng cô dán chặt ngực anh, đường cong bờ mông nếp sát vào hông anh, hai đùi cô bị một cánh tay anh nâng bổng lên, gác gọn vào khuỷu tay anh.

Góc độ cắm vào thay đổi, anh nghiêng người đâm chéo từ bên hông cô, mỗi cú húc đều dằn thẳng vào vách trước bên trong cô, va chạm trực diện vào điểm G nhạy cảm mà bình thường chính cô cũng chẳng thể chạm tới.

Cảm giác tê dại rút tận xương tủy lan tỏa từ điểm nhạy cảm, dọc theo xương cụt chạy dọc lên trên, luồn qua sống lưng rồi xộc thẳng lên sau gáy cô.

Đôi chân cô run lên bần bật, hai tay quơ cào vô thức trên thảm, ngón tay ngấu nghiến găm sâu vào các sợi lông dài, túm chặt thành từng búp.

Tiếng thở dốc hóa thành những tiếng rên rỉ đứt quãng, cô không thể nhẫn nại thêm được nữa. Chỗ nhạy cảm bị anh liên tục thúc tới hệt như có người nhấn trúng công tắc trong ổ bụng cô, mỗi đợt va chạm lại khiến cơ bắp toàn thân cô co giật vô thức.

Nước mắt cô ứa ra trào dâng.

Trước kích thích dồn dập, cơ thể tiết ra chất dịch cuồng nhiệt không thể kiểm soát, tuyến lệ tựa như vòi nước bị tháo gông, nước mắt lã chã lăn dài dọc gò má rồi thấm chìm vào thảm.

Nhịp nhấp của anh chẳng chút giảm tốc.

Anh cuồng nhiệt nhấp thúc từ phía sau, mỗi cú húc đều giội trúng phóc điểm G của cô, hơi thở nóng rực sát sau gáy anh mỗi lúc một dồn dập và nặng trĩu. Cánh tay anh khóa chặt eo cô, siết cứng cô trong lòng mình khiến cô hoàn toàn không còn đường lui.

"Ráng chịu chút nữ." Anh thì thào, chất giọng khàn đặc như thể chính anh cũng nhận ra giới hạn chịu đựng sắp bùng nổ.

Cô chẳng biết cái "chút nữa" ấy sẽ kéo dài bao lâu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thuỷ Triều Trên Đảo
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...