Thuỷ Triều Trên Đảo – Chương 16
Thuỷ Triều Trên Đảo
Thẩm Nghiên Chi cũng chật vật không kém.
Áo sơ mi ướt đẫm dán chặt vào người anh, cúc áo đã bị cô giật tung vài hạt từ lúc nào, để lộ khoảng ngực trần dính vài vết cào đỏ do móng tay cô để lại. Cạp quần tây trễ xuống dưới xương hông, toàn bộ vùng bụng dưới ướt sũng sáng bóng, hòa lẫn dịch thể của cô cùng nước vòi sen.
Anh cúi đầu nhìn lướt qua tư thế phơi bày trần trụi của cô trước mặt mình, rồi dùng tay giữ lấy côn thịt, một lần nữa đâm mạnh vào trong.
Góc độ từ phía sau tiến vào càng thêm sâu thẳm.
Chu Di Lan nằm sấp trên bệ rửa mặt, trán tì vào cánh tay, bật ra tiếng rên rỉ vỡ vụn hỗn loạn. Cú thúc từ phía sau mang đến thứ cảm giác áp bách hoàn toàn khác biệt — sâu hơn, đầy đặn hơn, tựa như muốn đâm thủng cô từ trong ra ngoài. Ngón tay cô trượt trên mặt đá cẩm thạch trơn bóng, các đốt ngón tay siết mạnh đến mức gần như gãy gập.
Nhịp điệu dồn dập hơn nhiều, mỗi cú thúc vào lại càng mượt mà và sâu thẳm, như thể miết chính xác lên cùng một vị trí.
Cơ thể cô chao đảo theo từng nhịp va chạm của anh, khuôn ngực đung đưa trước thân, nửa thân trên nằm trên bệ đá gần như chỉ nhờ vào lực thúc của anh mới giữ nổi thăng bằng.
Hình ảnh phản chiếu trong gương ngày một rõ nét.
Lớp sương mờ đã tan đi phần lớn. Cô thấy chính mình — khóe miệng hé mở, ánh mắt đờ đẫn, hai má ửng hồng, mái tóc rối bời dán chặt vào mặt và cổ. Cô cũng thấy người đàn ông đằng sau mình — chiếc áo sơ mi đẫm nước, đường cằm căng chặt, gân xanh nổi cuồn cuộn ở cổ, cùng với phần dương vật đang ra vào trong mình, mỗi lần rút ra lại kéo theo vệt sáng ẩm ướt hòa lẫn nước nóng cùng dịch thể tiết ra từ sâu bên trong.
Anh đưa tay luồn năm ngón vào mái tóc ướt đẫm của cô, nắm lấy sau đầu rồi không nhẹ không nặng nhấc lên.
"Mở mắt ra nhìn vào gương đi."
Cô nhìn thấy hình ảnh trần trụi của chính mình trong gương — trọn vẹn, chân thực, mọi chi tiết đều rõ ràng đến mức không cách nào lẩn tránh.
Cánh tay còn lại của anh vòng qua trước người, những ngón tay mò mẫm tìm đến điểm ướt đẫm giữa hai đùi cô. Hạt đậu nhỏ đang sung huyết mẩy lên hơn hẳn bình thường, anh dễ dàng tìm thấy nó.
Ngay khi đầu ngón tay anh ấn xuống, cả người cô giật nảy lên tựa như bị điện giật.
"Hôm nay em lên đỉnh mấy lần rồi?" Anh hỏi phía sau cô. Giọng trầm thấp pha lẫn tiếng thở dốc hỗn loạn, nhưng nhịp điệu lời nói vẫn bình thản thong dong.
Cô không thể thốt lên lời, chỉ biết lắc đầu.
Anh lại ấn mạnh vào điểm đó thêm một chút. Đầu gối cô nhũn ra suýt quỳ gục xuống, hoàn toàn nhờ bàn tay anh nắm chặt tóc cùng thân gậy gắm sâu bên trong nâng đỡ mới giữ được cơ thể không trượt ngã.
"Hai lần... Ba lần... Em không biết..."
"Không đúng."
Anh dồn dập nhấp hông, đồng thời ngón tay ấn trên hạt đậu nhỏ cũng gia tăng nhịp độ. Đầu ngón tay anh xoa miết thành từng vòng tròn nhỏ lên điểm nhạy cảm nhất, mỗi vòng xoay lại khiến cô co giật toàn thân. Tầm mắt cô dần hóa thành một khoảng trắng xóa, gương mặt trong phản chiếu trở nên mờ nhạt, nơi tư mật bị tấn công từ hai phía đang phi mã về phía giới hạn cực hạn với tốc độ quá tầm chịu đựng.
"Không phải hai ba lần."
Anh ghé sát tai cô thì thầm.
"Em có thể lên đỉnh bao nhiêu lần, do tôi quyết định."
Cô lại đạt cực khoái. Ngay khoảnh khắc lời anh vừa dứt, khi nhịp tay xoa miết cùng những cú thúc dồn dập đồng thời chạm ngưỡng giới hạn, cơ thể cô hoàn toàn sụp đổ trước mặt anh.
Dưới sự chứng kiến của chính mình qua tấm gương, cô thấy vẻ mặt mình trong giây phút ấy hóa thành một diện mạo hoàn toàn xa lạ: khóe miệng hé mở, ánh mắt đờ đẫn, toàn thân run rẩy dữ dội tựa như cỗ máy bị quá tải dòng điện cho đến lúc hư hỏng toàn bộ.
Dòng chất lỏng trong suốt trào ra mãnh liệt từ sâu trong cơ thể, bắn lên bụng dưới của anh, đập vào cửa tủ bệ rửa mặt rồi văng lên mép dưới tấm gương.
Cơ thể cô uốn cong đến độ tối đa, hoàn toàn mất khống chế trong cơn cực khoái, liên tục trào xối ra ngoài như vòi nước bị hỏng, mỗi đợt phun trào lại đi kèm với một nhịp co giật toàn thân.
Đôi chân cô rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa.
Anh đỡ lấy cô từ phía sau. Khi đầu gối cô khuỵu xuống khiến cả người đổ gục, anh khom lưng đỡ cô dậy, cho cô tựa vào lồng ngực mình. Tấm lưng cô áp sát vào lớp vải áo ướt đẫm của anh, cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim đập.
Nhịp tim dồn dập và nặng nề, từng nhịp một gõ mạnh vào lưng cô.
Anh vẫn còn cứng ngắc.
Cô tựa người vào gương, phía sau là tường đá mát lạnh, phía trước lại là cơ thể nóng bừng của anh. Cô rủ mi mắt xuống, hàng mi buông lơi, nhịp thở vẫn chưa thể bình ổn.
Anh không tiếp tục đâm vào nữa. Anh buông cô ra, lùi lại một bước rồi tự tay sục dương vật ngay trước mặt cô. Bàn tay anh dính đẫm dịch thể trơn ướt, nhớp nháp của cô, anh nắm lấy thân gậy tuốt lên xuống vài nhịp. Cô trơ mắt nhìn từng cử động của anh, nhìn cổ tay anh chuyển động nhanh dồn dập, nhìn vệt ướt trên bụng anh do chính cô để lại đang phản chiếu thứ ánh sáng lấp lánh dưới đèn.
Hơi thở anh càng lúc càng nặng nề, dồn dập xịt ra qua cả mũi lẫn miệng trong không gian phòng tắm. Đường cằm anh căng chặt, gân xanh nổi ngoằn ngoèo ở cổ, hầu kết lăn lộn liên hồi.
Anh bắn ra.
Luồng tinh dịch đầu tiên bắn trúng xương quai xanh cô, luồng thứ hai văng lên ngực, luồng thứ ba đáp xuống bụng dưới. Dòng chất lỏng màu trắng đục tạo thành từng vệt trên làn da đẫm nước, chậm rãi chảy tràn xuống, hòa cùng nước vòi sen rồi men theo đường cong cơ thể chảy vào rốn cô.
Phòng tắm trở lại tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng nước rút xuống cống và tiếng hít thở của cả hai. Vòi hoa sen vẫn rỉ nước, từng giọt rơi xuống đáy bồn tắm phát ra tiếng tí tách đều đặn. Sương mù lại lần nữa đọng trên mặt gương, làm hình ảnh phản chiếu mờ nhạt của cô trở nên ẩn hiện chập chờn.
Anh đứng ngây ra vài giây rồi mở vòi hoa sen, dùng nước ấm gột sạch những vệt trắng trên ngực và bụng cô.
Nước ấm xối qua những dấu vết trắng đục trên da thịt cô, cuốn trôi tất cả xuống lỗ thoát nước.
Anh tắt nước, giật chiếc khăn tắm khô trên giá rồi quấn quanh người cô.
"Ra giường nằm đi. Tôi đi thay ga."
Giọng điệu anh lại trở về vẻ thản nhiên lạnh nhạt như ban đầu.
Chu Di Lan quấn chiếc khăn tắm đứng trên sàn phòng tắm, tóc vẫn giọt nước, hai chân khẽ run rẩy. Cô nhìn cái bóng mờ ảo của mình trong gương — trông giống hệt một kẻ xa lạ, một người phụ nữ điên dại mất hết lý trí.
Ánh mắt cô dừng lại ở mép gương.
Ở đó có một vệt dịch thể nhỏ lúc cô mất kiểm soát bắn lên, đang từ từ trượt xuống giữa lớp sương mờ, để lại vệt nước trong suốt.
*
Kết hôn nửa năm, từ cuối thu sang đầu xuân.
Cô vẫn chưa mang thai.
Chu Di Lan cuộn tròn trong chăn, uốn mình như một con tôm.
Bụng dưới như có một lưỡi dao cùn hoen gỉ đang xoắn xé, đau nhói từng cơn quyện cùng cảm giác nặng trịch, tức tối từ tử cung lan dọc xuống háng và xương cùng, khiến toàn bộ nửa thân dưới tê dại, nhức mỏi.
Chu Di Lan không còn biết dùng từ gì để tả sự uất ức của mình. Chưa bao giờ cô ghen tị với Đức Mẹ Maria đến thế, chỉ cần nằm mơ một giấc là đã có thể sinh con.
Cô co gối sát ngực, hai tay ép chặt lên bụng dưới, đầu ngón tay lạnh ngắt nhưng lòng bàn tay lại nóng bừng. Túi chườm nóng đặt trên bụng mới được hai mươi phút đã lạnh ngắt, cô lười chẳng buồn đi thay, cứ mặc kệ nó nằm đó. Túi chườm lạnh ngắt áp lên làn da nóng rực, cô cũng chẳng phân biệt nổi cái nào khó chịu hơn.
Rèm cửa kéo hờ một nửa, ánh nắng buổi chiều len qua khe hở, chiếu xuống bên giường thành một dải sáng hẹp. Cô chằm chằm nhìn vệt sáng ấy một lúc, cay xè cả mắt, rồi lại nhắm nghiền lại.
Hôm nay là ngày thứ hai của kỳ kinh.
Ngày ra nhiều nhất, và cũng là ngày cô đau đớn nhất.
Cô từng ngồi dậy một lần định đi rót ly nước nóng, nhưng vừa đứng lên đã thấy bắp chân nhũn ra. Một dòng nước ấm trào ra ở bụng dưới, cảm giác luồng chất lỏng ấm áp mang theo mùi rỉ sắt trượt khỏi cơ thể khiến cô lại gục xuống giường. Cô ngồi thần ra bên mép giường một lúc, cuối cùng lại nằm vật xuống.
Màn hình điện thoại chợt sáng. Cô không thèm ngó.
Chắc là tin nhắn của Thẩm Nghiên Chi, hoặc cũng có thể là thông báo nhắc nhở kỳ kinh từ ứng dụng, cô chẳng buồn xem. Cô úp mặt điện thoại xuống giường, xoay người vùi mặt vào gối.
Chuyện thụ thai thất bại, cô vẫn chưa nói với ai.
Que thử thai, đo thân nhiệt cơ bản, ngày nào trong thời kỳ rụng trứng cũng đến bệnh viện theo dõi nang trứng, rồi canh chuẩn từng mốc thời gian theo chỉ định của bác sĩ.
Giống như một học sinh vô cùng chăm chỉ, miệt mài đèn sách, nhưng cuối cùng cô vẫn trượt.
Kỳ kinh trễ mất hai ngày, cô từng ôm một tia hy vọng mong mong. Đến sáng ngày thứ ba, máu trào ra, đỏ tươi, nhiều hơn hẳn những lần trước, như thể cơ thể đang trừng phạt sự kỳ vọng hão huyền của cô. Cô ngồi gục trong nhà vệ sinh, nhìn vệt máu đỏ ngầu trên quần lót, ngồi ngẩn ngơ rất lâu mới gượng đứng dậy.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân. Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng ngủ một giây, rồi đến tiếng xoay tay nắm cửa.
Cô không nhúc nhích.
Trùm chăn kín đầu, cô cuộn tròn bên trong, nằm im phăng phắc, giả vờ như mình đã ngủ, hoặc đã chết.
Tiếng bước chân tiến lại gần. Nhịp bước của anh vẫn không đổi, chẳng vì cô đang ngủ mà cố tình thả nhẹ. Đến bên giường, tiếng bước chân dừng lại. Không gian im lặng trong vài giây. Sau đó, cô cảm nhận được một góc chăn bị xốc lên, một luồng gió lạnh lùa vào, lướt qua bắp chân trần trụi của cô.
Anh ngồi xuống bên giường. Đệm giường sụt xuống một khoảng, cơ thể cô theo đó hơi nghiêng về phía anh. Tay anh đặt lên eo cô qua lớp áo ngủ, lòng bàn tay ấm nóng.
"Còn giả vờ ngủ."
Cô không mở mắt, cũng chẳng thèm lên tiếng. Sự im lặng là một kiểu chống đối ngầm, cô càng thu người lại thành một khối nhỏ hơn, vùi mặt sâu hơn vào gối.
Anh đợi hai giây. Rồi tay anh trượt từ eo cô lên trên, luồn qua nách, siết lấy vai cô rồi tách tư thế cuộn tròn của cô ra. Khoảnh khắc cơ thể bị kéo giãn, cơn đau từ bụng dưới bùng nổ, cô hừ nhẹ một tiếng, cau chặt mày rồi cuối cùng cũng mở mắt.
Anh cúi người ngay trên mặt cô, từ trên cao nhìn xuống.
Xắn tay áo sơ mi lên đến giữa cẳng tay, cúc cổ áo mở hai hạt, mái tóc có lẽ vừa gội xong vẫn chưa khô hẳn, vài sợi rũ xuống trước trán. Vẻ mặt anh rất bình thản, chẳng rõ cảm xúc gì.
"Đến kỳ rồi à?" Anh hỏi.
Ánh mắt Chu Di Lan dời đi chỗ khác, nhìn chằm chằm chiếc đèn chùm trên trần nhà, không thèm đáp lại.
Bàn tay anh trượt từ vai cô xuống, vén vạt áo ngủ rồi áp thẳng lên vùng bụng dưới trần trụi. Lòng bàn tay anh rất nóng, dán vào làn da đang tái lạnh vì đau đớn, sự chênh lệch nhiệt độ lớn đến mức bụng cô co rút mạnh một cái.
Lòng bàn tay anh úp lên bụng cô, vừa vặn che trọn vị trí đã hành cô đau suốt cả đêm, luồng nhiệt từ tay anh râm ran thấm dần qua làn da.













