Thiên Kim Thật Quá Bá Đạo, Năm Người Anh Đồng Loạt Quỳ Gối Xin Thua – Chương 17: Không lẽ là làm thật đấy chứ?
Thiên Kim Thật Quá Bá Đạo, Năm Người Anh Đồng Loạt Quỳ Gối Xin Thua
Ân Vi Vi có ấn tượng khá tốt về Nhan Hạ.
Muốn chuyển chủ đề để khuấy động không khí một chút.
Thế là nói với Nhan Hạ: "Chẳng phải cậu bảo muốn đan mũ rơm sao?"
"Hay là dạy tớ đi, tớ thử xem có học được không."
Nhan Hạ gật đầu: "Được thôi!"
Thế là lấy cọng sậy ra kiên nhẫn dạy Ân Vi Vi đan mũ rơm.
Thời Hi Diễn và Tô Cẩm nhìn nhau, lần lượt kéo ghế ngồi xuống xem hai người đan.
Mục bình luận trên sóng trực tiếp lúc này lại sóng gió ngập trời.
[Nhan Hạ bị bệnh à? Không chỉ mắng Cá Cá nhà tôi mà còn đốp chát Quý ảnh đế, cô ta nghĩ mình là ai chứ!]
[Đúng thế, một bình hoa di động tuyến ba mà dám cứng đối cứng với đỉnh lưu và ảnh đế, ai cho cô ta dũng khí thế?]
[Nhan Hạ quá mất lễ phép, quá không tôn trọng tiền bối, ngày càng ghét cô ta rồi.]
[Cá Cá nhà tôi chẳng qua là xót em gái thôi, Nhan Hạ mới là kẻ đầu bị úng nước ấy.]
[Không chỉ úng nước mà còn bị ##%%...]
[Chồng tôi chẳng qua là thấy cô ta quá đáng nên bảo cô ta đừng nói nữa, cô ta thái độ gì thế? Không biết tốt xấu.]
[Thảo nào chồng tôi đòi tuyệt giao với cô ta, cái dáng vẻ chua ngoa này của cô ta làm sao xứng tiếp tục qua lại.]
[Uổng công chồng tôi chăm sóc cô ta bao nhiêu năm qua, đồ ăn cháo đá bát.]
[Nhan Hạ là trà xanh chính hiệu, chỉ muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với Cá Cá và Quý ảnh đế thôi.]
[Cô ta thực ra là cố tình dùng cách này để tạo sự chú ý nhằm hâm nóng tên tuổi tai tiếng chứ gì.]
[Tôi thật sự không thể tán đồng với lời của mấy fan Cá và fan ảnh đế lầu trên.]
[Tôi cũng thấy rất kỳ lạ, chẳng lẽ ngay từ đầu không phải do Diệp đỉnh lưu mang giọng điệu ra lệnh bảo Hạ Hạ làm thức ăn sao?]
[Từ chối là sai à?]
[Diệp đỉnh lưu nhà mấy người tự coi mình là hoàng đế, lời nói ra là thánh chỉ chắc? Hạ Hạ đâu có nợ anh ta.]
[Hạ Hạ chưa từng lấy danh nghĩa Quý ảnh đế để kiếm tài nguyên hay quảng bá, cái danh ăn cháo đá bát bọn này không dám nhận đâu nhé.]
[Rõ ràng là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, Quý ảnh đế lại đi giúp người ngoài, thảo nào Hạ Hạ đòi tuyệt giao.]
[Tôi chỉ là người qua đường, nói thật một câu, tôi không thấy cách làm vừa rồi của Nhan Hạ có gì quá đáng cả, ngược lại là vị đỉnh lưu nào đó đang cậy thế hiếp người thì có.]
[Cuối cùng cũng có người nói ra nỗi lòng của tôi rồi, cảm thấy Diệp đỉnh lưu hống hách quá, tôi chỉ muốn nói Nhan Hạ cứng cỏi lắm.]
[Này mọi người, mọi người có thấy có chỗ nào đó không đúng không?]
[Có gì không đúng cơ?]
[Cứ cảm thấy mối quan hệ giữa Nhan Hạ với anh em Diệp đỉnh lưu và Quý ảnh đế đều không hề đơn giản.]
[Tôi thấy cô nàng tiểu tiên nữ kia vội vã kéo anh cô ta về bếp như thể đang sợ anh cô ta nói ra điều gì đó vậy.]
[Còn cả lời nói trước đó của Diệp đỉnh lưu nữa, hình như anh ta và Nhan Hạ trước đây từng có mối quan hệ gì đó thì phải.]
[Tôi cảm giác Nhan Hạ đang cố tình rũ sạch mối quan hệ với họ.]
[Tôi cũng cảm thấy Nhan Hạ là thật sự không muốn dính dáng đến họ.]
[Họ đúng là tự mình dẫn xác đến, kẻ gây chuyện trước mới là kẻ tiện mà.]
[Fan Cá và fan Quý quá hai mặt rồi, không dính dáng đến thần tượng nhà họ thì bảo là lạt mềm buộc chặt, buồn cười thật.]
[Thần tượng nhà mấy người đâu phải là vàng đâu mà ai thấy cũng yêu.]
[Này các bạn, các bạn có thấy Diệp đỉnh lưu và em gái anh ta thân thiết quá đà không?]
[Trước đây chưa thấy thế nào, nhưng nhìn họ nắm tay đúng là thấy có chút kỳ cục.]
[Tôi với anh trai ruột quan tính rất tốt, nhưng kiểu ôm ấp cọ xát nắm tay như anh em Diệp đỉnh lưu thì chưa bao giờ có.]
[Tôi chỉ làm thế với bạn trai thôi.]
Sau đó chủ đề của mọi người đều bị chệch hướng.
Liên tục thảo luận về mối quan hệ giữa Nhan Hạ và anh em Diệp đỉnh lưu, cũng như các hành động của anh em Diệp đỉnh lưu giống tình nhân hơn.
Đây cũng là điều Nhan Hạ cố tình dùng lời nói trước đó để dẫn dắt.
Nếu không đa số mọi người thật sự sẽ không quá chú ý đến hành động thân thiết quá đà của cặp anh em đó.
Qua lời nhắc nhở của cô, sau này khán giả sẽ vô thức chú ý nhiều hơn đến các hành động của hai người họ trong tiềm thức.
Từ đó có thể nhận ra rất nhiều vấn đề.
Trong bếp, Cố Diệp Du nhịn đau tay xào xong hai món cuối cùng.
Vừa vặn bốn món, mỗi món múc ra một phần đưa cho đoàn đạo diễn để đổi lấy chăn ga gối đệm cho mọi người.
Chỗ còn lại bốn người cùng nhau ăn.
Có một món bị cháy, ba món còn lại Cố Diệp Du cất công bày biện nên nhìn qua cũng có vài phần đẹp mắt.
Cố Diệp Tự và Quý Lăng nếm xong đều khen ngợi một trận.
Cũng vì thế mà lúc này trên mục bình luận toàn là lời khen Cố Diệp Du là tiểu tiên nữ ấm áp.
Đương nhiên trong đó không thiếu công lao dắt mũi dư luận của lực lượng thủy quân.
Tống Dịch Nhàn cũng nếm thử một lượt.
Cô ta cảm thấy không phải vị giác của mình có vấn đề thì chính là hai người kia có vấn đề.
Ba món ăn bình thường, không nhạt thì mặn, ngon lành chỗ nào chứ?
Hai người này lại điêu ngoa khen ngợi bảo gần bằng nhà hàng nấu, cô ta chỉ muốn cười trừ.
Tuy nhiên cũng chỉ dám bĩu môi trong lòng.
Đối với việc Du Du có thể nhận được sự bảo vệ của hai người đàn ông chất lượng cao thì càng thêm ghen tị.
Trời sắp tối, mấy người Nhan Hạ ai nấy về phòng mình.
Nhan Hạ mang cọng sậy về phòng tiếp tục đan mũ rơm.
Ân Vi Vi lúc đầu không học được vốn định bỏ cuộc.
Nhưng Nhan Hạ lại rất kiên nhẫn dạy cô ấy, khiến cô ấy không khỏi nghiêm túc trở lại, quả nhiên từ từ cũng quen tay.
Chỉ là tốc độ không được nhanh lắm.
Ba tiếng sau, một chiếc mũ rơm thành hình trong tay cô ấy, trên mặt cô ấy nở nụ cười mãn nguyện.
Còn đội lên đầu soi soi gương: "Ngày mai tớ sẽ đội chiếc mũ rơm này ra ngoài, tự mình đan cảm giác thành tựu thật đấy."
Nhan Hạ ở một thế giới cổ đại có một thời gian ngày nào cũng đan lát.
Trăm hay không bằng tay quen nên tốc độ làm rất nhanh.
Lúc này cô đã đan xong hai chiếc mũ rơm còn lại và đang đan giỏ đựng đồ.
Cô ngẩng đầu mỉm cười khen ngợi: "Người có công trời không phụ, cậu đan rất đẹp."
Ân Vi Vi mỉm cười nói: "Cậu nói đúng, bỏ ra nỗ lực thì sẽ có thu hoạch."
Không có điện thoại để chơi, tuy lúc này mới hơn chín giờ nhưng hai người đã hẹn nhau đi rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.
Lúc hai người đan mũ rơm, Thời Hi Diễn và Tô Cẩm khá có phong độ đấng mày râu, chủ động đề nghị đi gánh nước và đun nước.
Sóng trực tiếp tắt vào lúc tám giờ rưỡi tối, tám giờ sáng hôm sau sẽ mở lại.
Nhan Hạ và Ân Vi Vi rửa mặt xong, vừa bưng chậu định về phòng thì gặp Quý Lăng.
Lúc này sóng trực tiếp đã tắt nên Quý Lăng không giấu giếm nữa.
Anh nhìn Nhan Hạ lên tiếng: "Hạ Hạ, anh muốn nói chuyện riêng với em."
Nhan Hạ liếc nhìn anh một cái: "Những lời tôi muốn nói trước đó đã nói hết rồi, cho nên không có gì để nói chuyện với anh cả."
Quý Lăng nhíu mày: "Nhất thiết phải làm ầm lên thế này sao?"
"Em hiểu lầm anh rồi, anh chỉ muốn giải thích cho rõ thôi."
Anh và Cố Diệp Du không phải mối quan hệ như Nhan Hạ nói, anh muốn nói rõ ràng với cô.
Anh tin tưởng với tình cảm và sự để tâm của cô dành cho anh, chỉ cần giải thích xong cô sẽ không làm ầm lên nữa.
Đồng thời cô sẽ chủ động thu hồi lại câu nói "chia tay" trước đó.
Nhan Hạ nhướng mày: "Tôi và anh đã không còn quan hệ gì rồi, cho nên anh không cần giải thích, tôi càng không có hứng thú nghe."
Nói xong, cô bưng chậu tiếp tục bước về phía trước.
Quý Lăng không ngờ Nhan Hạ lại đến mức không muốn nói chuyện riêng với mình.
Anh không nhịn được, giơ tay ra định nắm lấy cánh tay cô để giữ cô lại.
Nhưng lại bị Nhan Hạ nhanh nhạy né tránh bàn tay vươn tới của anh.
Cô càng lạnh giọng nói: "Quý ảnh đế, xin anh tự trọng."
Lần này nói xong cô cùng Ân Vi Vi nhanh chóng rời đi, dáng vẻ tránh Quý Lăng như tránh tà.
Vì có Ân Vi Vi ở đó nên Quý Lăng không tiện cưỡng ép giữ người.
Chỉ đành trơ mắt nhìn Nhan Hạ rời đi không chút lưu luyến.
Anh cảm nhận được một sự đau nhói, khó chịu và kinh ngạc chưa từng có.
Nhan Hạ đòi chia tay không lẽ là làm thật đấy chứ?
Quý Lăng nhìn theo bóng lưng đã biến mất, sắc mặt ngày càng trở nên khó coi.
Ánh trăng chiếu lên người anh như khoác lên một sự lạnh lẽo cô đơn.
Khoảnh khắc này, anh đột nhiên có chút hoảng loạn.
═══════════════════════════════════════













