Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ – Chương 9: Tính toán của nhà họ Tô
Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ
Tô Ni ở nhà họ Tô bình an vô sự trải qua hai ngày. Sáng sớm hôm nay cô đã bị gọi dậy sớm, làm một con búp bê vải để một đám người làm xoay như múa, hết trang điểm lại thử thay quần áo.
Tô Ni nhìn hàng váy vóc lộng lẫy trước mặt liền biết nhà họ Tô coi trọng tiệc tùng của nhà họ Hoắc lần này đến mức nào.
Đã như vậy, cô càng thêm mong chờ vẻ mặt thất vọng của người nhà họ Tô.
"Hôm nay con chỉ cần ngoan ngoãn đi theo bên cạnh mẹ con là được. Nếu để bố biết con nói cái gì không nên nói thì con tự biết hậu quả đấy." Tô Chấn Quốc không yên tâm, trước khi ra cửa lại cảnh cáo Tô Ni lần nữa.
Tô Ni liếc hắn một cái không thèm nói chuyện. Hôm nay cô đến nhà họ Hoắc cũng có mục đích của riêng mình.
Trong lúc nói chuyện, Tô Mộng Dao chậm rãi từ trên tầng đi xuống, so với Tô Ni thì cô ta đúng là ăn diện lộng lẫy để đi dự tiệc.
Cô ta diện một chiếc váy dạ hội trần vai màu hồng dáng dài, tà váy quét đất, bên trên đính vô số viên kim cương lấp lánh, dưới sự phản chiếu của ánh đèn trông rực rỡ lóa mắt, giống như một nàng công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích.
Tô Ni kỳ quái chớp chớp mắt. Tô Mộng Dao chẳng phải không thèm gả vào nhà họ Hoắc sao, vậy hôm nay cô ta làm trò này là vì cái gì chứ?
Rất nhanh nghi vấn của Tô Ni đã có lời giải đáp.
Họ vừa xuống xe, Tô Mộng Dao đã như một con bướm hoa lao ra ngoài: "Anh Minh Huy!"
Chỉ thấy cách đó không xa có một người đàn ông mặc bộ vest trắng đang đứng, vóc dáng cao ráo, gương mặt đẹp trai.
Tô Ni từ tài liệu của nhà họ Hoắc suy đoán, anh ta là con nuôi của nhà họ Hoắc - Hoắc Minh Huy.
Nghe nói người con nuôi này của nhà họ Hoắc rất được lòng Hoắc phu nhân, đối xử với anh ta không khác gì con đẻ.
Hoắc Minh Huy nhìn thấy Tô Mộng Dao, trên mặt hiện lên một nụ cười nhẹ: "Mộng Dao, em đến rồi à."
Tô Mộng Dao nhanh bước đi đến trước mặt anh ta, hai người trò chuyện vui vẻ với nhau.
Tô Ni nhìn bộ dạng này của Tô Mộng Dao thì làm sao mà không hiểu tâm tư đó của cô ta chứ.
Hoắc phu nhân chỉ có một người con trai là Hoắc Thời Việt, mà Hoắc Minh Huy tuy là con nuôi nhưng cũng là Nhị cậu chủ nhà họ Hoắc được Hoắc phu nhân thừa nhận. Đoạn thời gian Hoắc Thời Việt bị bệnh này, bà còn chủ trương giao Tập đoàn Hoắc thị cho anh ta quản lý.
Nếu Hoắc Thời Việt thật sự không qua khỏi thì Hoắc Minh Huy rất có khả năng trở thành người thừa kế duy nhất của nhà họ Hoắc.
Nhà họ Tô thật sự tính toán một bàn cờ quá giỏi.
Tô Ni đi theo mẹ Tô bước vào đại sảnh tiệc tùng. Trong sảnh các vị khách khứa khoác trên mình những bộ y phục xa hoa, nói cười vui vẻ, tiếng trò chuyện, tiếng cụm ly hòa quện vào nhau thành một vùng ồn ào.
Mẹ Tô khéo léo giao thiệp với các phu nhân quyền quý xung quanh, hoàn toàn không có ý định giới thiệu Tô Ni.
Những người đó ngầm hiểu ý nhau liếc nhìn nhau một cái, cũng ngầm hiểu không gặng hỏi thêm.
Chỉ là những ánh mắt họ rơi trên người Tô Ni khiến cô cảm thấy rất khó chịu.
Tô Ni không buồn ứng phó với những người này, cô đang tính toán làm sao để thoát thân. Cô muốn tự mắt đi xem tình hình của Hoắc Thời Việt thế nào mới tốt đường tính toán bước tiếp theo.
Cô thừa lúc mẹ Tô không chú ý liền chậm lại bước chân không đi theo nữa. Đến khi mẹ Tô phản ứng lại thì trong đại sảnh đã không còn bóng dáng của Tô Ni đâu nữa rồi.
Mẹ Tô gọi Tô Cảnh Hành đến: "Mau đi tìm cái đứa con gái hoang dại Tô Ni đó về đây cho mẹ, đừng để nó ở đây làm mẹ mất mặt."
Tô Cảnh Hành vốn dĩ đang trò chuyện vui vẻ với mấy vị tổng giám đốc, bị Tô Ni quấy rầy như vậy trong lòng lập tức dấy lên một cơn giận vô cớ.
Còn bản thân Tô Ni thì đã sớm thay bộ quần áo vướng víu đó ra, tiện tay tìm một người làm của nhà họ Hoắc, dùng thủ đoạn của mình để lấy được vị trí chính xác phòng của Hoắc Thời Việt.
Cô búng tay một cái, người làm trước mặt lập tức tỉnh táo lại, ngơ ngác nhìn Tô Ni: "Vị tiểu thư này, xin hỏi cô cần dùng nước gì ạ?"
Tô Ni lắc đầu từ chối, sau đó quay người đi ra ngoài.
Tô Ni biết nơi như nhà họ Hoắc chắc chắn chỗ nào cũng có camera và vệ sĩ, cô muốn gặp Hoắc Thời Việt thì cách thông thường chắc chắn là không thông rồi.
Không lâu sau, Tô Ni từ trên cửa sổ nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống trong phòng.
Bài trí trong phòng vô cùng nhã nhặn, tông màu thiên về trầm tối, toát lên một sự tĩnh lặng. Đầu giường đặt vài chậu cây cảnh, thêm cho không gian hơi lạnh lẽo này vài phần sức sống. Ánh mắt cô chậm rãi dời về phía chiếc giường, chỉ thấy trên giường có một người đang nằm, chắc hẳn chính là Hoắc Thời Việt rồi.













