Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ – Chương 19: Cởi quần áo, nằm sấp xuống
Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ
So với sự điềm tĩnh của Hoắc Thời Việt, Hoắc An suýt nữa bị hù cho tự vấp ngã chính mình.
Anh ta vừa nhìn thấy cái gì vậy? Tô đại tiểu thư đây không phải là đang trêu chọc thiếu gia nhà anh ta đấy chứ?
Nhưng nhìn lại thân hình gầy đét như cọng giá của Tô Ni, anh ta lại thấy mình hơi thất đức. Cô rõ ràng vẫn chỉ là một đứa trẻ mười tám tuổi thôi mà.
Tội lỗi, tội lỗi!
"Ừm, hồi phục khá tốt." Tô Ni ngắm nghía đủ rồi liền buông tay ra nói: "Đã vậy thì hôm nay tôi bắt đầu châm cứu xả độc cho anh."
Tô Ni trải kim bạc ra bàn, Hoắc An nhìn mấy chục mũi kim dài ngắn khác nhau mà da đầu tê dại.
Hoắc Thời Việt liếc nhìn hàng kim bạc, nét mặt bình thản như thường. Anh khẽ gật đầu: "Cần tôi làm gì?"
"Cởi quần áo, nằm sấp xuống."
Tô đại tiểu thư đúng là không nói thì thôi, nói ra câu nào là chấn động câu đó. Hoắc An đã không biết phải nói gì nữa rồi.
Nhưng bên kia Hoắc Thời Việt đã từ xe lăn đứng dậy, bắt đầu ra tay cởi cúc áo sơ mi. Động tác dứt khoát, không một chút do dự hay e ấp.
Hoắc An đành nuốt ngược lời định nói vào trong. Người trong cuộc còn không có ý kiến gì thì anh ta còn nói được gì nữa.
Thấy Hoắc Thời Việt đã cởi xong chiếc quần dài bên ngoài, giơ tay định cởi luôn đồ lót.
Tô Ni vừa vặn quay đầu lại. Cô chớp chớp mắt nhìn động tác của Hoắc Thời Việt, trên mặt lại không có chút ngại ngùng hay xấu hổ nào, thong thả nói: "Cái này không cần cởi."
Cô thấy mình vẫn còn rất nhân từ, ít nhất cũng để lại cho Hoắc Thời Việt chút thể diện.
Hoắc Thời Việt nghe vậy, động tác trên tay khựng lại một chút, liền nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng rồi dừng động tác cởi đồ, chỉ chừa lại đồ lót rồi dứt khoát nằm sấp xuống giường, yên lặng chờ đợi Tô Ni châm cứu.
Tô Ni cầm kim bạc quay lại thì bắt gặp một cảnh tượng vô cùng quyến rũ.
Hoắc Thời Việt nằm sấp trên giường, đường nét cơ bắp trên lưng hiện lên rõ ràng, góc cạnh lại tràn đầy sức mạnh.
Vòng eo của anh trông vô cùng thon gọn nhưng lại ẩn chứa sức mạnh nội lực. Phía dưới là bờ mông săn chắc được che đậy qua lớp vải cũng có thể thấy được đường cong vừa vặn. Hai đôi chân dài săn chắc duỗi thẳng tự nhiên khiến cho khung cảnh càng thêm vài phần quyến rũ phóng khoáng.
Tô Ni cũng ngẩn người trong chốc lát, thầm nghĩ nếu để đám phụ nữ ở Kinh Bắc mê mẩn anh nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn hận không thể lao vào xới tung lên mất.
Tô Ni nhanh chóng thu hồi tâm trí, gạt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang ra sau đầu. Cô đi đến bên giường, đặt những mũi kim bạc đã khử trùng sang một bên.
Cô hơi cúi người xuống, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên lưng Hoắc Thời Việt, trước tiên cẩn thận ấn vào vài huyệt đạo quan trọng, nhỏ giọng nói: "Độc tố trong cơ thể anh tích tụ quá lâu khiến khí huyết có phần tắc nghẽn. Chút nữa tôi sẽ châm cứu khai thông cho anh, lần châm cứu đầu tiên này sẽ rất đau đấy."
Hoắc Thời Việt nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, giọng trầm đục chắc nịch: "Tới đi, tôi chịu được."
So với sự hành hạ đau đớn mỗi đêm trước đây, chút đau này thì có là gì.
Ánh mắt Tô Ni lập tức trở nên tập trung, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào buổi châm cứu tiếp theo.
Theo mỗi mũi kim bạc ghim vào, cơ lưng Hoắc Thời Việt khẽ gồng lên, nhưng anh cứng cỏi không hề than một tiếng, cắn răng chịu đựng cảm giác nhói đau đó.
Thao tác của Tô Ni rất thành thục, từng mũi kim bạc lần lượt cắm vào các huyệt đạo một cách trật tự. Chẳng mấy chốc, trên lưng Hoắc Thời Việt đã găm đầy kim bạc.
Hoắc An đứng bên cạnh căng thẳng đến mức mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hai tay siết chặt thành nắm đấm, mắt trố ra nhìn chằm chằm từng động tác của Tô Ni, không dám thở mạnh một hơi.
Anh ta vừa lo Hoắc Thời Việt không chịu nổi cơn đau, vừa hoài nghi y thuật của Tô Ni. Dù sao năm nay cô mới mười tám tuổi, rốt cuộc có thật sự chữa khỏi bệnh cho thiếu gia không?













