Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ – Chương 17: Anh hai, anh ba
Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ
Cả nhà Tô gia đều đang bận rộn cho tiệc sinh nhật của Tô Mộng Dao, Tô Cảnh Học và Tô Cảnh Thái cũng trở về từ nước ngoài vào đúng ngày này.
"Anh hai, anh ba!" Tô Mộng Dao thấy hai người bước vào từ cửa thì vui mừng lao đến.
Tô Cảnh Học mở rộng vòng tay, mặt đầy cưng chiều ôm lấy Tô Mộng Dao. "Mộng Dao, bọn anh về rồi đây, có nhớ các anh không?" Tô Cảnh Học mỉm cười véo má Tô Mộng Dao.
Tô Mộng Dao nũng nịu rúc vào lòng anh ta: "Đương nhiên là nhớ rồi ạ."
Tô Cảnh Thái giơ tay xoa đầu Tô Mộng Dao, liếc nhìn Tô Ni bên cạnh, cố tình nói: "Mộng Dao yên tâm, các anh về rồi, nhất định không để ai bắt nạt em nữa."
Tô Ni nghe vậy nhướng mày. Cô chưa quên khi mới trở về Tô gia, Tô Mộng Dao chỉ vì sợ bị đuổi đi mà nằm mơ thấy ác mộng, Tô Cảnh Thái liền ném đứa không biết bơi như cô xuống bể bơi, còn sai người làm đứng bên cạnh cầm gậy trúc đánh cô, không cho cô ngoi lên.
Lần đó cô suýt chết đuối trong bể bơi.
"Hừ, có kẻ không biết lượng sức mình, một đứa điên mà còn đòi trèo cao. Hôn ước với Hoắc gia đâu phải thứ cô ta có thể tơ tưởng?" Tô Cảnh Học cũng châm biếm, ánh mắt nhìn Tô Ni như nhìn kẻ thù.
Ánh mắt Tô Ni tối sầm lại. Kế hoạch tống cô vào viện tâm thần chính là do Tô Cảnh Học đề xuất. Nhớ lại khoảng thời gian u tối trong viện tâm thần, hai tay Tô Ni vô thức siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cơn đau giúp cô nhận ra rõ ràng hơn tim gan những kẻ này độc ác đến mức nào.
"Sao thế, tưởng không nói gì là xong chuyện à? Khôn hồn thì mau đến Hoắc gia hủy bỏ hôn sự, trả lại hôn ước cho Mộng Dao đi." Tô Cảnh Học khoanh tay trước ngực, mặt lộ vẻ ngạo mạn trên cao nhìn xuống.
Tô Ni cười lạnh một tiếng: "Tôi không trộm không giật, không giống như ai đó tự mình không nghiên cứu ra được cái gì liền chiếm làm của riêng thành quả nghiên cứu của người khác."
Sắc mặt Tô Cảnh Thái lập tức tái nhợt, trong mắt lóe lên sự hoảng loạn. Anh ta thẹn quá hóa giận gầm lên: "Cô... cô nói bậy bạ gì đó!"
Chẳng lẽ cô ta đã biết điều gì rồi?
Không thể nào, Tô Ni chỉ là một con nhóc quê mùa nói mò thôi, đúng vậy, chắc chắn là vậy.
"Cảnh Thái đừng chấp nó, nó là đồ điên, nói năng cắn bậy thôi." Tô Cảnh Học khinh bỉ liếc Tô Ni một cái.
"Bản thân lửa cháy đến lông mày rồi mà còn rảnh đi lo chuyện người khác," Tô Ni thấy Tô Cảnh Học nhảy ra liền nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, "Không biết người hâm mộ của anh mà biết những chuyện dơ bẩn không ai biết của anh thì vị ngôi sao đỉnh lưu như anh biết giấu mặt vào đâu nhỉ?"
Trên trán Tô Cảnh Học rịn ra những giọt mồ hôi hột, nói năng lắp bắp: "Cô... cô biết cái gì?"
Lần này anh ta ra nước ngoài chính là vì vài chuyện rắc rối nên đi tránh sóng gió. Rõ ràng phía người quản lý nói mọi chuyện đã xử lý xong xuôi, Tô Ni sao lại biết được? Rốt cuộc cô ta biết bao nhiêu?
Tô Mộng Dao thấy hai người anh đều không đấu lại Tô Ni liền đứng ra ngay: "Anh hai, anh ba đừng nghe chị ta nói bậy. Chị ta mới về được mấy ngày thì biết cái gì cơ chứ, chắc chắn là nghe người làm nào đó nói nhảm rồi ở đây phao tin đồn nhảm đấy ạ."
Tô Cảnh Học và Tô Cảnh Thái cũng phản ứng lại. Tô Ni chỉ là một con nhóc ở quê lên thì biết cái gì chứ, họ thật sự suýt nữa bị cô ta hù dọa.
Một con nhóc để mặc họ nhào nặn xoay xở thì có gì phải sợ.
"Lại còn tưởng đính hôn với Hoắc Thời Việt là ngon lắm sao, đã dám ở trong nhà giương oai giương phách rồi." Tô Cảnh Học khôi phục vẻ ngạo mạn, ánh mắt tràn ngập khinh bỉ: "Đồ ngu ngốc."
"Ha ha, đến lúc bị hủy hôn thành con nhóc dã man không ai thèm, lúc đó cho cô ta khóc." Tô Cảnh Thái cảm thấy vừa rồi bị Tô Ni dọa cho giật mình thật quá mất mặt, "Hoắc Thời Việt mà tỉnh lại biết mình đính hôn với một con nhóc quê mùa dã man thì hận không thể hủy hôn ngay lập tức."
Đúng lúc này quản gia bước vào: "Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia, trợ lý Hoắc bên cạnh Hoắc tổng đến rồi."













