Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ – Chương 12: Hợp tác
Thiên Kim Thật Lộ Thân Phận, Cả Nhà Quỳ Xin Tha Thứ
Lời của Tô Ni làm đồng tử Hoắc Thời Việt co rút lại. Những ký ức đau đớn mà anh cố tình phớt lờ tức thì ùa về trong tâm trí.
Ban đầu, anh chỉ nghĩ do làm việc mệt mỏi nên không chú ý nhiều. Nhưng theo thời gian, cơn đau ngày càng thường xuyên và dữ dội, cho đến khi anh đột ngột rơi vào hôn mê.
"Máu của tôi chỉ tạm thời thức tỉnh anh thôi, muốn giải độc hoàn toàn còn phải tốn không ít công sức." Tô Ni tiếp tục: "Cho nên, chúng ta hợp tác thế nào?"
"Hợp tác?" Giọng nói trầm thấp của Hoắc Thời Việt vang lên mang theo sự dò xét: "Tô tiểu thư muốn hợp tác thế nào?"
Tô Ni nghiêng đầu suy nghĩ: "Trong vòng nửa năm, tôi chữa khỏi cho anh, anh hứa giúp tôi làm ba việc."
Khi Tô Ni nói ra các triệu chứng phát bệnh, Hoắc Thời Việt đã tin cô vài phần, cộng thêm việc hôm nay cô quả thực dùng máu của mình cứu anh tỉnh lại.
"Ba việc gì?" Hoắc Thời Việt là thương nhân tinh khôn, càng những lúc này càng cẩn trọng.
Tô Ni nhíu mày suy nghĩ: "Việc đầu tiên là, Tập đoàn Thụy Phong không được hợp tác với Tô gia. Còn hai việc kia tôi chưa nghĩ ra, nhưng anh yên tâm, tôi tuyệt đối không bắt anh làm việc trái lương tâm hay tổn hại đến lợi ích của Tập đoàn Thụy Phong."
"Tập đoàn Thụy Phong và Tô gia?" Hoắc Thời Việt nhíu mày khó hiểu. Trong nhận thức của anh, Tô gia hoàn toàn không đủ tư cách hợp tác với Tập đoàn Thụy Phong.
Tô Ni chỉ vào Hoắc An bên cạnh: "Anh nói cho anh ta biết đi."
Hoắc An nhìn Tô Ni bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi quay sang giải thích với Hoắc Thời Việt: "Thưa cậu, cậu hôn mê không tỉnh, bác sĩ còn ra thông báo bệnh tình nguy kịch nói cậu không sống được bao lâu nữa. Hoắc lão phu nhân cuống quá vái tứ phương, muốn tìm người xung hỷ cho cậu với hy vọng cậu tỉnh lại."
Không ngờ Hoắc Thời Việt lại thực sự tỉnh lại.
Hoắc An thấy lạ là Tô Ni chính là người Tô gia, nhưng điều kiện đầu tiên của cô lại là ngăn cản Tập đoàn Thụy Phong hợp tác với Tô gia. Chẳng lẽ cô không biết Tô gia đưa cô vào Hoắc gia xung hỷ là để dựa hơi Tập đoàn Thụy Phong sao.
Tô Ni chớp chớp mắt với Hoắc Thời Việt, cười nói: "Tôi không gạt anh chứ."
Hoắc Thời Việt mướt lông mày. Anh biết cô đang nói đến câu cô tự xưng là vị hôn thê của anh lúc nãy.
"Được," Hoắc Thời Việt nhìn chằm chằm Tô Ni, ánh mắt mang theo vài phần thăm dò và suy tính, "Thỏa thuận hợp tác tôi nhận. Nhưng tốt nhất Tô tiểu thư nên hết lòng chữa bệnh cho tôi, bằng không dù tôi không sống nổi cũng có hàng ngàn hàng vạn cách bắt cô trả giá." Giọng nói của anh tuy vẫn còn chút yếu ớt, nhưng khí thế không thể nghi ngờ khiến người ta tin rằng anh chắc chắn làm được.
Tô Ni mỉm cười nhẹ, nụ cười tràn đầy tự tin: "Hoắc tổng yên tâm, tôi đã tự tin đưa ra giao dịch này thì tự nhiên có mười phần nắm chắc. Tuy nhiên, việc chữa bệnh không thể xong trong ngày một ngày hai, trong thời gian này còn phải cậy nhờ Hoắc tổng phối hợp nhiều hơn."
Cô vừa nói vừa trở người xuống giường, đi đến chiếc bàn bên cạnh cầm ấm trà tự rót cho mình một ly nước. Động tác nhẹ nhàng tự nhiên, chẳng mảy may bận tâm việc vừa rồi mình còn dọa giết Hoắc Thời Việt.
"Anh tốt nhất nên điều tra những người xung quanh đi. Độc tố trong cơ thể anh tích tụ đã lâu, chắc chắn là do người thân cận bên cạnh ra tay trong thời gian dài." Cô quay đầu nhìn Hoắc Thời Việt, "Tôi không muốn người mình vừa cứu sống lại bị đầu độc chết đâu."
"Được." Ánh mắt Hoắc Thời Việt sâu thẳm, "Nhất định không để máu của cô lãng phí."
Chuyện đã bàn xong, Tô Ni cũng đến lúc phải đi. Cô lén rời đi lâu như vậy, chút nữa xuống dưới lại phải nghe mẹ Tô mắng chửi.
Cô đi đến bên cửa sổ, quay đầu vẫy tay với Hoắc Thời Việt: "Chào Hoắc tổng." Nói xong, cô nhảy qua cửa sổ rời đi.
Hoắc An không ngờ cô lại nhảy cửa sổ ra ngoài, ngẩn người một lúc rồi chạy lại xem thì đã không thấy bóng dáng Tô Ni đâu nữa.













