Thiên Kim Giả Tỉnh Ngộ, Dứt Sạch Người Thân - Chồng Tồi Ngu Ngốc Hối Hận Muộn Màng Hối Hận Muộn Màng – Chương 13: Đây không phải là công lao của Giang Tinh Vãn
Thiên Kim Giả Tỉnh Ngộ, Dứt Sạch Người Thân - Chồng Tồi Ngu Ngốc Hối Hận Muộn Màng Hối Hận Muộn Màng
Giang Dạ Bắc nghe tiếng cũng vội vàng chạy qua. Đến khi nhìn thấy Giang Tinh Vãn định dùng kim bạc châm người liền biến sắc kinh hãi: "Cô muốn làm gì?"
Sắc mặt Giang Tinh Vãn bình thản, trong đôi mắt lạnh lẽo không một gợn sóng: "Cứu người chứ làm gì, anh không thấy à?"
Giang Dạ Bắc như thể bị kích động ngay lập tức: "Cô mà đòi cứu người? Cô có biết đây là ai không? Cô mới học được mấy năm cơ chứ?"
Giang Nhiên cũng căng thẳng lên tiếng: "Chị ơi chị đừng quấy rỡ nữa, anh ba không phải là không quan tâm chị đâu, chị đừng dùng cách này để thu hút sự chú ý của anh ba mà, làm không tốt là cả nhà họ Giang chúng ta cũng bị liên lụy theo đấy."
Lý Mẫn nghe bọn họ nói vậy liền nổi giận đùng đùng: "Hóa ra cô chính là cô tiểu thư giả đã công khai đoạn tuyệt quan hệ kia! Trước đây tôi còn thấy cô có chút khí phách, không ngờ nhà họ Giang thật sự không ngó ngàng tới cô nữa thì cô lại mặt dày bò tới, còn muốn mượn bố tôi để thu hút sự chú ý! Thật sự là quá ghê tởm! Vệ sĩ đâu, bắt cô ta lại cho tôi!"
Giang Nhiên lập tức khóc lóc lên tiếng: "Lý tiểu thư xin lỗi, em thay mặt chị em xin lỗi chị, xin chị nhìn vào mặt mũi của thầy giáo em mà giơ cao đánh khẽ có được không?"
Sự khinh bỉ trong mắt Lý Mẫn càng sâu thêm, hừ lạnh: "Vậy thì nể mặt cô một lần, còn không mau dắt cái thứ làm trò hề mất mặt này cút đi!"
"Lý tiểu thư, tôi mà đi thì bố cô chắc chắn phải chết!"
Giang Dạ Bắc giọng điệu gắt gỏng: "Đủ rồi! Thật sự cho rằng trong tay cầm cây kim bạc là thành thần y rồi đấy à? Đúng là không biết trời cao đất rộng, mau cút qua đây cho tôi! Quỳ xuống xin lỗi người nhà họ Lý!"
Vệ sĩ nhà họ Lý đã kéo đến, không khí trong toàn bộ phòng bệnh trong chớp mắt trở nên đằng sát khí. Giống như chỉ cần Giang Tinh Vãn làm liều thì giây tiếp theo sẽ đầu một nơi thân một nẻo.
"Thật là náo nhiệt quá nhỉ!" Một câu nói vang lên lập tức làm tan biến sát khí xung quanh.
Mọi người không khỏi nhìn về phía cửa. Tần Thiếu Xuyên dáng vẻ cợt nhả đứng ở đó, cười như không cười. Ngay sau đó, Cố Thừa Châu chậm rãi bước tới. Dù cho chẳng nói câu nào, nhưng sự uy hiếp trên người anh vẫn mạnh mẽ đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Cửu gia! Tần thiếu!"
Người nhà họ Lý cũng không khỏi hoảng loạn, vệ sĩ lại càng tự động nhường đường. Tần Thiếu Xuyên nhìn Lý Mẫn dáng vẻ có chút khép lép kia liền búng tay một cái: "Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng thét xé họng của cô rồi, sao lúc này lại thành kẻ câm rồi thế?"
Lý Mẫn: "..."
Giang Nhiên bị ép vào góc tường lại vào khoảnh khắc nhìn thấy Cố Thừa Châu thì trái tim đập liên hồi. Đây chính là Cửu gia lừng lẫy trong truyền thuyết có thể lật tay làm mây úp tay làm mưa! Là đại gia tộc mà nhà họ Giang vắt cạn sức lực cũng khó lòng với tới được! Đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở! Nếu như cô ta có thể nhận được sự ưu ái của Cửu gia, dù chỉ là làm bạn bè thôi thì e là sau này cũng có thể đi xênh xang ở thành phố Đồng rồi!
Cô ta lập tức chen lên vị trí đầu tiên, rưng rưng chực khóc: "Xin lỗi Cửu gia, xin lỗi Tần thiếu, đã làm ảnh hưởng đến hai vị rồi. Chị em chỉ là tức giận việc anh ba không chịu đổ tài nguyên cho chị ấy nên mới quậy phá lên như vậy, nhưng xin hai vị yên tâm, chị em đã biết lỗi rồi, sẽ không quậy phá nữa đâu. Rất mong Cửu gia và Tần thiếu đừng truy cứu nữa ạ."
Mỗi một động tác, mỗi một biểu cảm, thậm chí cả độ cong của giọt nước mắt rơi xuống của cô ta đều đạt đến mức độ hoàn hảo không vết xước. Giống như một đóa hoa bách hợp nhỏ bị trận gió lớn quật ngã, khiến người ta không khỏi xót xa thương hại.
Thế nhưng, Cố Thừa Châu đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố đức cho cô ta. Tần Thiếu Xuyên thì có nhìn, nhưng thà không nhìn còn hơn, bởi vì hiện tại toàn thân anh ta đã nổi hết cả da gà da vịt lên rồi. Trước đây trong tiệc sinh nhật, làm sao mà anh ta lại bị úp bô cho rằng cô tiểu thư thật này đáng thương cơ chứ. Cái mùi trà xanh lâu năm này suýt nữa thì làm anh ta chết sặc rồi.
Anh ta gắt gỏng nói: "Cô đã tốt bụng như vậy hay là lấy cái chết ra để tạ tội thay cho chị cô đi?"
Giang Nhiên bị nghẹn đến mức mặt mũi trắng bệch: "Em... em... Tần thiếu..."
Lý Mẫn khinh bỉ liếc nhìn cô ta một cái: "Hôm nay gia phụ bệnh nặng, tâm trạng tôi cũng không tốt, có nhiều điểm mạo phạm mong hai vị đừng để bụng, hôm khác nhất định sẽ tận cửa xin lỗi."
Mỗi lời nói hành động đều thể hiện sự điềm tĩnh của bản thân. Tuy nhiên giây tiếp theo, mẹ của cô ta lại cất tiếng thét chói tai: "Cô đang làm cái gì đấy!"
Hình tượng mà Lý Mẫn vừa tốn công gầy dựng lập tức sụp đổ hoàn toàn. Vừa định nháy mắt với mẹ thì lúc này mới phát hiện Giang Tinh Vãn ở bên giường bệnh lại đã châm xuống bảy tám cây kim bạc nữa rồi. Nói cách khác, vừa rồi lúc tất cả mọi người đều đang e sợ khí thế của Cửu gia thì duy chỉ có cô là đang nghiên cứu xem nên châm kim như thế nào?
"Đồ tiện nhân này, cô dám ra tay với bố tôi!" Lý Mẫn chẳng còn thèm giữ gìn hình tượng nữa, hất mạnh người mẹ đang hoảng loạn ra rồi định tiến lên ngăn cản Giang Tinh Vãn.
Giang Tinh Vãn thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, cây kim bạc trong tay đã phóng ra ngoài. Còn chưa kịp nhìn rõ đường bay của cây kim bạc thì đã thấy Lý Mẫn giống như lập tức bị bấm huyệt, không thể nhúc nhích cũng không thể nói năng, tức đến mức ngũ quan suýt chút nữa thì biến dạng.
Lý phu nhân lập tức định hạ lệnh cho vệ sĩ ra tay nhưng lại cảm nhận được một ánh nhìn chết chóc. Đụng phải đôi mắt trầm như nước đá của Cố Thừa Châu, cơ thể bà ta run lên bần bật, lập tức không dám có thêm bất kỳ hành động nào nữa.
Tất cả mọi người trong phòng bệnh dường như đều đứng hình tại chỗ. Mấy đôi mắt trố ra chằm chằm nhìn vào bàn tay đang châm kim của Giang Tinh Vãn.
"Tít tít tít tít!"
Đột nhiên, các thiết bị y tế vốn đã lặng đi vì đạo diễn Lý đã ở vào thế ngàn cân treo sợi tóc lại một lần nữa tràn đầy sức sống mới.
Huyết áp phục hồi bình thường!
Độ bão hòa oxy trong máu bình thường!
Tần số hô hấp phục hồi bình thường!
Thân nhiệt 36.6 độ!
Áp lực nội sọ cũng phục hồi bình thường!
"Không thể nào!" Lý phu nhân kinh hãi nhìn cảnh tượng này, dù cho Mạnh lão cũng đã nói chỉ còn lại nửa ngày nữa, mau chóng chuẩn bị hậu sự đi! Tại sao lại có thể phục hồi bình thường được chứ!
Dữ liệu của thiết bị y tế truyền về bệnh viện, các vị chuyên gia và bác sĩ nhận được tin tức nhanh chóng kéo đến. Nếu không phải ngoài cửa có vệ sĩ nhà họ Lý cản lại thì e là phòng bệnh này đã đông nghẹt người rồi!
Mạnh Trường Viên vốn dĩ định rời đi, nhưng viện trưởng biết ông tới nên nhất quyết kéo ông lại cùng chuyện trò về việc tổ chức Lễ hội Văn hóa Đông y. Cho nên mới chậm trễ một chút thời gian, và sau khi viện trưởng nhận được tin tức đạo diễn Lý chuyển biến tốt thì vô cùng kinh ngạc chạy tới!
"Tôi không tin!"













