Thập Niên 80: Sĩ Quan Cứng Cỏi Không Cấm Dục, Mỹ Nhân Dễ Thụ Thai Theo Quân Thắng Đậm – Chương 1: Mới Đầu Đã Bán Con Trai?
Thập Niên 80: Sĩ Quan Cứng Cỏi Không Cấm Dục, Mỹ Nhân Dễ Thụ Thai Theo Quân Thắng Đậm
“Hai cái mầm rồng kia, đứng lại đó!”
Tiếng quát tháo sắc lẹm vang lên từ phía sau, Giang Tinh Hành cõng gói đồ nhỏ trên lưng đột ngột quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy mẹ mình đang dắt theo một nam một nữ, chính là hai kẻ buôn người, đuổi theo gắt gao.
Thấy khoảng cách giữa ba người ngày càng rút ngắn, tim cậu bé đập “thình thịch” cuồng loạn, nắm chặt tay em trai Giang Tinh Từ cố sức lao về phía trước.
Giang Tinh Từ bị kéo đến lảo đảo, giọng nghẹn ngào chực khóc: “Anh ơi, em không chạy nổi nữa rồi... Mẹ thật sự muốn bán chúng ta sao?”
Mồ hôi lạnh râm rấp trên trán Giang Tinh Hành, cậu cắn chặt đôi môi tái nhạt, khàn giọng nói: “Em không nghe thấy sao? Vừa rồi bà ta đã bàn xong với người ta rồi, bán chúng ta hai trăm đồng một đứa, rồi đi theo tên tri thức kia lên thành phố.”
Đã bảo hôm nay tự nhiên mẹ lại đòi dẫn hai anh em lên thành phố tìm bố là không có ý tốt rồi, hóa ra chỉ là muốn bán bọn cậu đi thôi!
Cậu siết chặt tay em trai, giọng nói run rẩy khó mà nhận ra: “Chúng ta đi tìm bố, không cần bà ta nữa.”
“Nhưng bố ở đâu cơ?” Giang Tinh Từ nước mắt ngắn nước mắt dài, bước chân càng lúc càng chậm lại.
“Ở đơn vị quân đội.” Một tay Giang Tinh Hành giữ chặt gói đồ, một tay kéo em trai lao về phía trước, “Nhanh lên, đừng để bà ta đuổi kịp!”
Lời vừa dứt, phía sau đột nhiên vang lên tiếng tiếng kêu “Á” kinh hãi, tiếp đó là tiếng vật nặng ngã rầm xuống đất.
Hai anh em quay ngoắt đầu lại, chỉ thấy người mẹ vừa rồi còn đuổi theo sát nút đã ngã gục trên mặt đất, nằm im lìm không nhúc nhích.
“Mẹ!” Cả hai theo bản năng dừng bước.
Đôi nam nữ nọ cũng ngẩn ra một chút, người đàn ông lập tức nói với đồng bọn: “Mặc kệ nó, bắt đám trẻ trước đã!”
Lời còn chưa dứt, hắn đã rảo bước vội lên, nhấc bổng hai đứa trẻ như tha gà con: “Chạy à? Hạn cho các ngươi chạy đằng trời!”
Hai đứa trẻ trong tay hắn giãy giụa kịch liệt, gào khóc: “Buông tôi ra! Tên quỷ ác này!”
Mụ già đi cùng chẳng buồn ngó ngàng đến người phụ nữ dưới đất, rảo bước tiến lại gần nhìn chằm chằm hai đứa trẻ, giả vờ an ủi: “Đừng giãy giụa nữa, sau này về nhà người ta làm con cưng, đảm bảo sướng hơn theo con mẹ mày nhiều.”
Người đàn ông không có kiên nhẫn cằn nhằn, quát lớn thúc giục mụ già: “Nhanh lên, đừng lôi thôi nữa! Trói hết lại, bên mua đang đợi đấy!”
Tiếng gào thét thô giáp của hắn làm lông mi người phụ nữ trên mặt đất khẽ rung rẩy.
Cô nhíu chặt lông mày, chật vật ngồi dậy thì vừa hay va phải cảnh tượng người đàn ông đang đè hai đứa trẻ xuống siết dây thừng. Mụ già bên cạnh vừa chửi rủa vừa móc từ túi vải ra một chiếc bình nhỏ, đổ chút dung dịch lên miếng vải xô rồi bước tới gần đám trẻ.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, người phụ nữ hoàn toàn ngơ ngác.
Chẳng phải cô vừa bị xe tông sao? Rốt cuộc đã bị đâm văng tới đâu rồi? Hiện trường một vụ bắt cóc ư?
Đầu óc đột nhiên nhói lên một cơn đau dữ dội, ngay sau đó, những dòng ký ức xa lạ như thủy triều cuộn trào tràn vào:
Cô xuyên thư rồi!
Xuyên vào cuốn tiểu thuyết Mẹ Kế Thập Niên 80 Nuôi Con, trở thành người vợ trước pháo hôi cùng tên cùng họ, cuối cùng tự mình làm mình chết thảm: Hà Hiểu Mạn.
Nguyên chủ là đứa trẻ bị bỏ rơi được nhà họ Hà nhặt về từ bên đường. Từ khi mẹ Hà sinh được con ruột thì nguyên chủ liền chịu đủ mọi hành hạ, một lòng muốn tìm lại cha mẹ đẻ nhưng không thành, cuối cùng nảy ra ý định lấy một tấm chồng tử tế để thoát khỏi đầm lầy.
Đúng lúc có một nhóm thanh niên tri thức về đại đội làm việc, cô ta liền nhắm trúng Cố Thư Nghiên, một người con gia đình cán bộ.
Nào ngờ khéo quá hóa hỏng, trong một lần sẩy chân rơi xuống nước, cô ta lại được người lính về quê thăm thân là Giang Diên Xuyên cứu lên. Việc tiếp xúc thân thể khi ứng cứu bị mẹ Hà nắm lấy làm cái cớ, tống tiền nhà họ Giang ba trăm đồng tiền sính lễ, ép cô ta gả cho Giang Diên Xuyên.
Nguyên chủ vì thế mà căm hận Giang Diên Xuyên thấu xương, cho rằng anh đã hủy hoại cơ hội của cô ta và Cố Thư Nghiên.
Đêm tân hôn vừa qua, Giang Diên Xuyên nhận lệnh khẩn cấp phải trở về đơn vị. Anh hỏi cô ta có muốn theo quân ra vùng Đại Tây Bắc không, nhưng nguyên chủ vẫn tơ tưởng Cố Thư Nghiên nên một mực từ chối.
Cho dù sau này sinh ra cặp con trai song sinh, cô ta cũng chẳng tha thiết gì chuyện theo quân, thậm chí còn ghét lây sang hai đứa trẻ, đối xử với chúng bằng những trận đòn roi chửi mắng, mặc cho người ngoài ăn hiếp, còn tàn nhẫn hơn cả mẹ kế.
Về sau, Cố Thư Nghiên muốn tìm đường trở về thành phố, nguyên chủ lại bị hắn xúi giục dắt hai đứa con lên thành phố bán đi để lấy tiền làm phí đi đường cho hắn.
Hà Hiểu Mạn tối sầm mặt mũi. Nguyên chủ không biết diễn biến tiếp theo, nhưng cô thì biết rất rõ.
Chỉ hai ngày sau khi bán hai đứa con, Cố Thư Nghiên đã quay tay bán đứng luôn nguyên chủ cho một lão góa phụ già làm vợ!
Giang Diên Xuyên nghe tin tức tốc trở về nhà thì tình cờ gặp gỡ nữ chính của cuốn sách. Nữ chính nhờ có hào quang đã giúp anh tìm lại hai đứa con, còn lấy được chiếc ngọc bội không gian vốn thuộc về nguyên chủ từ trên người đứa trẻ, cuối cùng sống một đời hạnh phúc viên mãn bên ba cha con họ.
Còn nguyên chủ sau khi bị bán cho lão góa phụ thì ngày ngày bị trói dưới hầm tối, chịu đủ mọi ngược đãi, nhục nhã, bị ép phải sinh con trai. Khó khăn lắm mới trốn ra được một lần thì lại bị bắt về, cuối cùng bị đánh gãy lưng đến chết...
Hà Hiểu Mạn đang bị kết cục thảm thương này làm cho lạnh gáy, thì lại nghe thấy mụ già kia gào lên với cô: “Con mụ họ Hà kia, ngơ ngác cái gì đấy? Mau lại giữ chặt lấy thằng con mày đi!”
Câu nói này giống như quả mìn nổ tung, Hà Hiểu Mạn chẳng cần suy nghĩ, vơ lấy một cành cây đến dưới đất, bước một bước dài xông tới, giáng một đòn thật mạnh vào đầu mụ già.
“Á!”
Mụ già thảm thiết kêu lên một tiếng, chao đảo vài cái rồi ngã ngửa ra sau, ngất xỉu tại chỗ.
“Mày điên rồi à?” Người đàn ông thấy vậy thì nứt mắt nứt thịt, buông hai đứa trẻ ra rồi lao về phía Hà Hiểu Mạn.
Phản ứng của Hà Hiểu Mạn còn nhanh hơn, cô vung chân đạp thẳng vào hạ bộ của hắn: “Dám bán con trai bà? Ăn phân đi!”
“Á... Dái của tôi!”
Người đàn ông lập tức ôm chặt lấy háng, cong gập người quỳ sụp xuống đất, đau đớn lăn lộn gào thét thảm thiết.
Hà Hiểu Mạn vẫn chưa nguôi giận, bồi thêm vài đạp thật mạnh vào hạ bộ hắn, cho đến khi hắn đau tới mức không còn sức giãy giụa mới thôi.
Ở đời thực cô vốn là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã lớn lên ở viện mồ côi, trình độ đánh nhau thuộc hàng đỉnh cao. Nhưng lúc này cô cũng không muốn sinh chuyện, liền nhanh tay vơ lấy tấm vải xô trên tay mụ già ban nãy, bịt chặt vào mũi miệng của cả hai người.
Chỉ một lát sau, hai kẻ dưới đất đã hoàn toàn lịm đi.
Hà Hiểu Mạn cúi người lục soát trên người chúng, lại móc ra được tận sáu trăm đồng tiền mặt. Xem ra hôm nay chúng làm ăn không chỉ có mỗi một vụ này!
Cô hừ lạnh một tiếng, nhét tiền vào túi. Số tiền này coi như tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho cô và các con.
Cô đứng dậy phủi phủi tay, ngước mắt nhìn hai đứa trẻ đang bị trói.
Hai đứa nhỏ gầy giuộc như mầm đậu, quần áo trên người vừa mỏng vừa rách rưới, mặc xộc xệch trên bờ vai gầy. Hai gương mặt giống hệt nhau lấm lem than khói, nhưng đường nét lại tinh tế như tranh vẽ, xinh đẹp tới mức khiến người ta xót xa.
Đây chính là hai đứa con trai sinh đôi của nguyên chủ, Giang Tinh Hành và Giang Tinh Từ, và từ nay cũng là con của cô.
Hà Hiểu Mạn vốn rất thích trẻ con, giờ xuyên thư tự nhiên lại được làm mẹ mà không phải chịu đau đớn sao?
Bây giờ thì tốt rồi, không cần tự mình sinh, nghiễm nhiên có sẵn hai đứa!
Bây giờ đứa trẻ là do cô cứu, vậy thì đoạn sau chắc không còn chuyện gì liên quan tới nữ chính trong sách nữa rồi nhỉ?
Tuy nhiên, vừa nghĩ đến chuyện nữ chính nhờ lấy ngọc bội từ đứa trẻ mới mở được không gian, Hà Hiểu Mạn vội vàng cúi xuống kiểm tra hai đứa nhỏ, nhưng lại không thấy mảnh ngọc bội nào trên người chúng.
Cô nhớ lại tình tiết câu chuyện, trong lòng bất giác giật thót. Hình như nguyên chủ đã trao mảnh ngọc bội cho Cố Thư Nghiên làm vật định tình rồi, lúc này ngọc bội chắc chắn vẫn đang nằm trong tay hắn.
Sắc mặt cô biến đổi. Mảnh ngọc bội đó không chỉ là không gian, mà còn là manh mối duy nhất về thân thế của nguyên chủ. Món đồ này bắt buộc phải lấy lại từ tay tên cặn bã đó!
Tên đàn ông tồi tệ này, lấy con trai nguyên chủ đổi lấy phí đi đường, còn muốn bán đứng cả cô nữa sao?
Mối thù này, cô sẽ đi tìm hắn tính toán cả gốc lẫn lãi ngay bây giờ!
Nghĩ đến đây, Hà Hiểu Mạn ngẩng đầu nhìn hai đứa con...













