Thập Niên 80: Sĩ Quan Cứng Cỏi Không Cấm Dục, Mỹ Nhân Dễ Thụ Thai Theo Quân Thắng Đậm – Chương 16: Vô Sự Dâng Ân Cần
Thập Niên 80: Sĩ Quan Cứng Cỏi Không Cấm Dục, Mỹ Nhân Dễ Thụ Thai Theo Quân Thắng Đậm
Hà Hiểu Mạn không hề biết tính toán đó của cô ta. Cô nhìn người đàn ông đi bên cạnh xách túi giúp mình, hỏi thăm: “Tiểu Lý này, vị đồng chí Ôn vừa rồi có quan hệ gì với Ôn tư lệnh nhà mình vậy?”
Lý Vệ Đông cũng thật thà kể cho cô biết Ôn Minh Nguyệt là con gái của Ôn tư lệnh, nhưng không hề nhắc đến chuyện Ôn Minh Nguyệt thích Giang Diên Xuyên cho cô biết, tránh để cô lại khóc lóc: “Nhưng thím không cần lo lắng đâu, chờ Giang đoàn trưởng về, cô ta nhất định không dám gây chuyện nữa đâu.”
Hà Hiểu Mạn hơi nheo mắt lại. Tư lệnh chính là chức quan lớn nhất ở quân khu hiện tại, bảo sao vừa rồi Ôn Minh Nguyệt lại hống hách như thế, ngay cả chú lính gác cũng phải nhún nhường vài phần.
Ôi chao, nếu người phụ nữ này và Giang Diên Xuyên thực sự có gì đó với nhau, thì đối thủ của cô chẳng phải quá mạnh rồi sao?
Giang Diên Xuyên, anh thật là biết gây rắc rối cho tôi mà!
Lý Vệ Đông thấy sắc mặt cô không tốt cũng không dám nói thêm gì nữa. May mà nhà khách nằm ngay gần khu doanh trại, đi chừng mười phút là tới nơi.
Anh vội vàng đi tới quầy lễ tân, bảo lễ tân sắp xếp phòng tốt nhất cho ba mẹ con cô, rồi dẫn họ lên tầng hai.
Hà Hiểu Mạn cùng các con đi theo anh lên tầng hai. Phòng được sắp xếp quả thực khá rộng rãi, có một chiếc giường lớn, lại được dọn dẹp rất sạch sẽ, ga giường nhìn qua có cảm giác như đồ mới, thậm chí còn có cả nhà vệ sinh khép kín.
Điều này thật sự quá tiện lợi cho cô khi mang theo con cái. Chính ủy Triệu quả nhiên không gạt cô, đã sắp xếp cho họ gian phòng tốt nhất.
“Thím ơi, mẹ con thím nghỉ ngơi chút nhé, tôi đi lấy ít cơm nước về cho mọi người.” Sau khi Lý Vệ Đông giúp cô đặt chiếc túi xuống liền nói.
“Làm phiền chú quá.” Hà Hiểu Mạn vô cùng cảm kích.
Lý Vệ Đông vừa đi khỏi, hai đứa nhỏ lập tức chạy lên giường vui vẻ lăn qua lăn lại. Căn phòng này không giống như giường nằm cứng trên tàu hỏa, ở đây gần quân đội của bố hơn, là nơi có bố.
Đi tàu hỏa suốt hai ngày hai đêm, tuy về sau nhân viên phục vụ trên tàu có xếp cho họ giường nằm cứng và cơm nước, nhưng trên tàu không có chỗ tắm rửa, Hà Hiểu Mạn cảm thấy người mình sắp bốc mùi rồi, hai đứa nhỏ cũng thế.
Cô bèn xách xô ra ngoài múc nước tắm rửa. Chờ ba người tắm xong xuôi thì Lý Vệ Đông cũng mang cơm tới.
Anh dẫn theo hai vị đồng chí nữ tới cùng, trên tay hai người họ xách theo cơm canh và hoa quả.
Lý Vệ Đông giới thiệu với Hà Hiểu Mạn: “Thím ơi, đây là hai vị người nhà thuộc Tam đoàn chúng ta, Vương Lệ Hoa là vợ của Chủ nhiệm Chính trị bộ Chu Chí Quốc, còn Tôn Quế Lan là vợ của Tham mưu trưởng Lâm Vệ Quốc. Họ nghe tin thím tới nên cố ý qua thăm.”
Hà Hiểu Mạn thấy hai người trông lớn tuổi hơn mình liền cất giọng mềm mại chào hỏi: “Thím Vương, thím Tôn ạ.”
Vương Lệ Hoa và Tôn Quế Lan nhìn người phụ nữ dáng vẻ thướt tha trước mắt thì trợn tròn mắt.
Đây là người vợ trong truyền thuyết của Giang đoàn trưởng sao?
Lời đồn đại bảo cô vừa đen vừa thấp, da dẻ thô ráp, mắt nhỏ đi kèm với khuôn mặt đanh đá, lại còn bị mụn ruồi rỗ mặt. Nhưng người trước mắt này rõ ràng ngực nở eo thon, làn da trắng hồng nhuận rực rỡ, làm gì có nửa điểm giống như trong lời đồn?
Cả hai người đều nhìn đến ngơ ngẩn.
Vẫn là Vương Lệ Hoa hoàn hồn trước, trên mặt nở nụ cười đồn đả, bước lên nói: “Cô em, đường xa tới đây vất vả lắm phải không?”
Tôn Quế Lan cũng gật đầu hùa theo: “Giang đoàn trưởng những năm này sống một mình ở quân đội, quay đi quay lại biết tin các người tới chắc chắn sẽ mừng quýnh lên cho xem.”
Nói rồi, bà cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ: “Nghe nói Giang đoàn trưởng có cặp con trai song sinh, hôm nay mới được tận mắt thấy, trông thật là kháu khỉnh xinh đẹp quá.”
Hai đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn hai vị thím trước mặt, dùng giọng sữa nũng nịu chào hỏi.
Nói xong, một đứa níu lấy gấu áo Vương Lệ Hoa, một đứa nắm lấy tay Tôn Quế Lan, lại bảo: “Mời các thím vào nhà ngồi ạ, mẹ cháu giấu nhiều kẹo trong nhà lắm!”
Vương Lệ Hoa và Tôn Quế Lan mừng rỡ khôn xiết, cũng lấy kẹo đã chuẩn bị sẵn ra, nhét hết vào tay hai đứa trẻ, rồi cùng đi vào phòng.
Vương Lệ Hoa đặt hoa quả xuống, nhìn Hà Hiểu Mạn nói: “Vừa nghe Tiểu Lý bảo Ôn Minh Nguyệt làm khó cô em à? Cô đừng sợ, bố cô ta là Tư lệnh thật, nhưng cũng chỉ dám quấy rầy chút thôi chứ không dám làm gì quá trớn đâu, đừng để trong lòng nhé.”
Tôn Quế Lan cũng tiếp lời: “Đúng đấy cô em, quân đội có kỷ luật, cô ta mà dám làm bậy chắc chắn sẽ bị xử phạt thôi.”
Bà khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Chắc cô phải ở lại đây hai ngày, thiếu cái gì cần cái gì cứ bảo với lễ tân, bảo họ gọi điện qua văn phòng Tam đoàn, mấy chị em tôi nhất định gom đủ cho cô.”
Hà Hiểu Mạn vốn không để tâm đến chuyện của Ôn Minh Nguyệt, thấy hai người chân thành bảo vệ mình, trong lòng cũng thấy ấm áp: “Cảm ơn hai thím nhiều ạ, thật sự có cần gì cháu nhất định sẽ bảo với hai thím.”
Trò chuyện vài câu đơn giản, Vương Lệ Hoa và Tôn Quế Lan đã hiểu ra. Hà Hiểu Mạn làm gì xấu xí đanh đá như trong lời đồn, rõ ràng là một đại mỹ nhân dịu dàng, không biết kẻ thất đức nào lại đồn đại cô tệ hại đến thế!
Thấy Lý Vệ Đông đã dọn cơm canh ra, hai người rất biết ý cùng nhau cáo từ rời đi.
Bữa tối quân đội gửi tới rất phong phú, có món thịt kho tàu kinh điển, khoai tây hầm sườn, lại thêm hai món xào và một bát canh trứng, nóng hổi thơm phức làm Hà Hiểu Mạn vô cùng hài lòng.
Ăn không uống đủ, tâm trạng cô cũng khá hơn rất nhiều.
Lúc này trời cũng đã bắt đầu sập tối, mệt mỏi suốt mấy ngày lại mới đến nơi, cô cũng không định dắt con đi dạo. Ăn xong nghỉ ngơi một chút, cô liền dắt hai đứa trẻ đi ngủ.
Tuy nhiên trước khi ngủ, cô đã vào không gian một chuyến để kiểm tra đám gà, vịt, heo, chó bưng vào trước đó.
Mới vào không gian vài ngày mà chúng dường như đã lớn hơn một chút vì vậy với trước. Xem ra có nước Linh Tuyền, mấy ngày này chúng chắc chắn không lo chết đói.
Sau đó, cô lấy một ít nước Linh Tuyền rồi hài lòng đi ra khỏi không gian.
Nỗi buồn vui của con người vốn chẳng giống nhau, ở phía bên kia, tâm trạng của Ôn Minh Nguyệt lại tồi tệ đến cực điểm.
Mặc dù Triệu Trường Tùng không nói chuyện ngoài cổng cho bố cô biết, nhưng lại bắt cô viết thư xin lỗi Hà Hiểu Mạn để thể hiện sự thành ý.
Đối với cô, chuyện này chỉ là vặt rãnh, điều khiến cô không vui chính là thân phận của Hà Hiểu Mạn. Người phụ nữ đó quả thực là vợ của Giang Diên Xuyên!
Trước đây Ôn Minh Nguyệt nghĩ rằng Hà Hiểu Mạn trong lòng có người khác, mặt mũi lại xấu xí, lại luôn không chịu đến tùy quân, Giang Diên Xuyên sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn với cô ta.
Thế nhưng giờ đây, cô ta không những không giống như lời đồn mà còn xinh đẹp đến thế, quan trọng nhất là cô ta còn dắt theo con cái đến tùy quân rồi.
Cho dù trước đây tình cảm giữa Giang Diên Xuyên và Hà Hiểu Mạn ra sao, bây giờ mẹ con họ đã tới, Giang Diên Xuyên liệu có thể ly hôn với cô ta được nữa không?
Nếu hai người họ không ly hôn, vậy thì còn chuyện gì liên quan đến Ôn Minh Nguyệt cô nữa chứ?
Thế nên Hà Hiểu Mạn bắt buộc phải ly hôn với Giang Diên Xuyên!
Cả đêm hôm đó, Ôn Minh Nguyệt đều suy nghĩ làm sao để hai người họ ly hôn. Tất nhiên, nghĩ suốt một đêm cũng không phải là không có chút manh mối nào.
Chuyện thế này phải làm từng bước một.
Thế là đêm đó cô viết xong thư xin lỗi, lại lấy thêm ít đồ đạc trong nhà dự định ngày mai sẽ sang tận nơi “xin lỗi”.
Đã Hà Hiểu Mạn muốn xin lỗi, vậy thì đừng trách cô mượn cơ hội này ra tay đấy nhé.
Thu xếp xong xuôi, tâm trạng Ôn Minh Nguyệt cũng trở nên tốt hơn, đêm đó cô ngủ rất ngon.
Ngày hôm sau sau khi tan làm, cô cầm theo thư xin lỗi và xách một đống đồ bước ra ngoài, thậm chí còn gọi thêm hai đồng nghiệp ở phòng hậu cần đi cùng để làm chứng.
Khi Ôn Minh Nguyệt xách đồ gõ cửa phòng nhà khách, Hà Hiểu Mạn có chút ngạc nhiên, nhìn cô ta cùng mấy người phía sau: “Cô đến làm gì?”
Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Hà Hiểu Mạn, trong lòng Ôn Minh Nguyệt lại bốc hỏa. Cô hít sâu một hơi, khóe miệng cố gượng ra một nụ cười: “Đồng chí Hà Hiểu Mạn, chuyện ngày hôm qua là tôi sai, hôm nay tôi đến đây để xin lỗi cô.”
Hà Hiểu Mạn nghe vậy nhếch mày: “Chẳng phải hôm qua cô đã xin lỗi rồi sao? Hôm nay không cần đâu.”
Ôn Minh Nguyệt lại cười nói: “Hôm qua thái độ của tôi chưa tốt, Chính ủy đã phê bình tôi rồi. Hôm nay tôi chân thành mang quà đến xin lỗi cô, cô cho tôi cơ hội này nhé.”
Nói xong, cô liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay: “Chỉ làm phiền cô vài phút thôi.”
Lúc này, người đồng nghiệp đứng sau cô cũng nói: “Vừa hay trong tay Minh Nguyệt có một bản đơn xin tùy quân, chút nữa cô điền xong chúng tôi mang về luôn.”
Mí mắt Hà Hiểu Mạn giật giật. Ôn Minh Nguyệt vô sự mà lại tỏ ra ân cần thế này thì chắc chắn là không có ý tốt rồi.
Được thôi, cứ để xem cô ta muốn giở trò gì.













