Thanh Xuân Bị Đánh Cắp – Chương 92: Hứa An chập mạch gọi ba
Thanh Xuân Bị Đánh Cắp
Trịnh Viện Viện gật đầu, hai mươi ba tuổi, độ tuổi hoàn toàn trùng khớp.
"An An nhà chúng tôi từ nhỏ số đã khổ, cũng đến lúc phải có chút phúc khí rồi." Bà Triệu nghẹn ngào lên tiếng. "Năm đó, có người vứt nó ở trước cửa cô nhi viện của chúng tôi. Đứa trẻ ở cô nhi viện chúng tôi đa phần đều là đối tượng đặc biệt, ít nhiều gì cũng mắc bệnh bẩm sinh hoặc tàn tật. Nhưng An An từ nhỏ đã khỏe mạnh xinh đẹp, chẳng biết bố mẹ nó sao mà nỡ lòng ác thế."
Trịnh Viện Viện hít một hơi thật sâu, ngón tay run run.













