Thanh Xuân Bị Đánh Cắp – Chương 11: Hứa An thực sự rất đẹp
Thanh Xuân Bị Đánh Cắp
Tần Xuyên gật đầu. "Có điều, đó là chuyện của bốn năm trước rồi. Khi đó Chu Hạo cùng vài sinh viên có gia cảnh tương đối ưu việt khác đã cùng nhau gây tổn hại cho cô ấy, khiến tai trái của Hứa An bị điếc vĩnh viễn, xương ngón tay út bên phải bị gãy vụn, trên người có nhiều chỗ dập nát phần mềm..."
Tần Xuyên nhớ rất rõ vụ bạo lực học đường đó, có lẽ cả đời này anh cũng không thể nguôi ngoai.
Bởi vì năm đó, khi còn làm cảnh sát hình sự, anh đã không bắt được nghi phạm, khiến em trai ruột của mình qua đời, sau khi bị giáng chức xuống làm cảnh sát dân sự lại không thể bảo vệ được nạn nhân Hứa An...
Lệ Đình Tu không nói gì, chỉ giữ yên lặng đứng sang một bên.
Luật sư cũng không cất lời, dù sao cũng không ai đoán được suy nghĩ của Lệ Đình Tu.
Đối với Lệ Đình Tu, Hứa An chỉ là một người xa lạ không mấy quen thuộc, cho dù Hứa An có đồng ý kết hôn theo thỏa thuận với anh thì cũng chỉ là mối quan hệ hợp tác, Lệ Đình Tu chắc chưa rảnh rỗi đến mức xen vào việc bao đồng vì một Hứa An.
Khi Hứa An ra khỏi phòng tạm giam, Lệ Đình Tu đang đứng đợi cô ở trong sân.
"Cảm ơn..." Hứa An có chút lúng túng, cất lời cảm ơn Lệ Đình Tu.
Cô thật sự không ngờ Lệ Đình Tu lại đích thân đến đây.
"Có làm phiền buổi tiệc của anh không?" Hứa An nhỏ giọng hỏi.
Lệ Đình Tu nhìn Hứa An bằng ánh mắt sâu xa, im lặng một lúc rồi mới cất lời. "Không đâu."
"Tại sao lại ra tay đánh người?" Trên đường đi, Lệ Đình Tu hỏi Hứa An.
"Thì, nhất thời bốc đồng thôi." Hứa An nở nước cười chua chát, không muốn nói thêm.
Hôm nay đã làm phiền Lệ Đình Tu rất nhiều rồi.
"Vết thương trên chân ngày hôm qua chắc không phải do tai nạn xe gây ra đâu nhỉ?" Lệ Đình Tu nhìn Hứa An.
Hứa An không đáp lời.
Vết thương trên chân ngày hôm qua, một số là vết thương cũ từ vụ tai nạn xe, nhưng phần lớn là do bị Diêu Tư Tư đạp rơi xuống ao ngã thành ra như vậy.
"Cô có thể nói với cảnh sát, nếu là do đối phương vô cớ gây sự trước thì vẫn còn khoảng trống để khiếu nại." Lệ Đình Tu cau mày, cảm thấy Hứa An có chút quá nhu nhược. "Cô không biết phản kháng, bọn họ sẽ luôn ăn hiếp cô."
Nếu bị ăn hiếp đến mức đó mà vẫn không biết đánh trả thì thực sự quá thụ động.
"Lệ tiên sinh làm sao biết tôi chưa từng phản kháng?" Có lẽ vì vết thương trong quá khứ lại bị người khác xé ra, cảm xúc của Hứa An hơi mất kiểm soát. "Với gia thế nền tảng như Lệ tiên sinh, dù cho không biết phản kháng thì cũng chẳng ai dám ăn hiếp anh, nhưng nếu anh là một đứa trẻ mồ côi thì sao? Sau lưng anh không có một ai thì sao? Việc phản kháng của anh chỉ làm chọc tức bọn họ thêm thì sao?"
Giọng nói của Hứa An run rẩy.
Bốn năm trước, tại sao Diêu Tư Tư, Lục Miểu Miểu, Chu Hạo lại điên cuồng lăng mạ, bạo lực cô như vậy, chính là vì cô đã phản kháng.
Ban đầu khi Chu Hạo tỏ tình trước mặt mọi người, Hứa An đã từ chối.
Đến sau này Chu Hạo liên tục bám riết, Hứa An đã báo giáo viên, gọi điện báo cảnh sát...
Hứa An làm tất cả mọi thứ, nhưng những gì nhận lại được là sự báo thù ngày càng tồi tệ hơn của Chu Hạo và Lục Miểu Miểu.
Bọn họ dồn cô vào nhà vệ sinh công cộng, lấy xô nước dội lên người cô, lột sạch quần áo cô để chụp ảnh... Vào cái ngày đó, cô vừa mới báo cảnh sát xong, cảnh sát vừa đi khỏi thì bọn họ liền đạp cô vào trong nhà vệ sinh.
Tám người này quá mức coi trời bằng vung, bọn họ chẳng có gì phải sợ hãi, bởi vì bọn họ biết, chỉ cần không xảy ra mạng người thì gia đình bọn họ đều có thể êm thấm lo liệu.
Cho dù có xảy ra mạng người...
Mắt Hứa An đỏ bừng, hơi thở dồn dập ngoảnh mặt đi nơi khác, gồng mình không để nước mắt rơi ra. "Lệ tiên sinh, xin lỗi..."
Là do cô bị mất kiểm soát cảm xúc.
"Chắc anh đã điều tra về tôi rồi, tôi là trẻ mồ côi, tôi không có cha mẹ, tôi dễ kiểm soát, tôi không có chỗ dựa, nhưng tôi có điểm yếu. Ba mươi bảy đứa trẻ chưa được nhận nuôi đang ở lại viện mồ côi, cùng với viện trưởng nuôi tôi khôn lớn, đều là điểm yếu của tôi."
Cái ngày bị lũ người Chu Hạo lôi vào phòng dụng cụ bạo lực, nhốt vào thùng gỗ, cô đã từng nghĩ đến chuyện cùng chết với lũ người Chu Hạo, cô đánh không lại Chu Hạo, nhưng cô đánh lại Lục Miểu Miểu và Diêu Tư Tư.
Cô từng nghĩ có nên giết được đứa nào hay đứa đó không? Bản thân không sống nữa thì cũng lôi mấy đứa đó đi cùng.
Nhưng không được, cô đến cả tư cách để chết cũng không có.
"Xin lỗi." Lệ Đình Tu lên tiếng xin lỗi Hứa An.
Tài xế lái xe đến một xưởng thiết kế tạo hình riêng, Lệ Đình Tu bảo nhà thiết kế giúp Hứa An lựa chọn lễ phục, trang điểm và làm tóc.
Hứa An giữ im lặng suốt cả quá trình, không nói một lời nào.
Lệ Đình Tu đã bảo lãnh cho cô, đây là ơn cô nợ Lệ Đình Tu.
"Tiên sinh, tất cả thông tin về Hứa An đều ở đây." Lúc Hứa An đang thay quần áo, trợ lý đi vào, giao tài liệu điều tra cho Lệ Đình Tu.
Lệ Đình Tu chưa từng nghĩ Hứa An lại gặp phải nhiều bất công đến vậy, trước đó anh chỉ điều tra về gia thế của Hứa An.
Mở tài liệu ra xem một lượt, sắc mặt Lệ Đình Tu ngày càng trở nên khó coi.
Hứa An vừa mới sinh ra không lâu đã bị người ta bỏ vào trong bọc rồi vứt trước cửa viện mồ côi.
Khác với những đứa trẻ tàn tật hoặc ốm yếu bị bỏ rơi khác, Hứa An là đứa trẻ khỏe mạnh và thông minh duy nhất của viện mồ côi đó.
Viện trưởng nuôi Hứa An khôn lớn, gom góp chút sức lực dốc hết của cả viện mồ côi để nuôi Hứa An đi học.
Hứa An rất tranh cListBox, cô rất thông minh, từ tiểu học đã luôn đứng nhất khối, mãi cho đến năm thi đại học, cô đã đỗ vào Đại học Hải Thành với thành tích xuất sắc, trở thành hy vọng của cả viện mồ côi.
Hứa An có thiên phú rất cao về hội họa và thiết kế, thời cấp ba đã nhiều lần đoạt giải, nhưng tác phẩm cuối cùng lại bị giáo viên đứng tên xuất bản. Cô đã trải qua rất nhiều chuyện bất công, nhưng cô vẫn giữ thái độ lạc quan tích cực.
Cô cũng từng tưởng tượng về những điều tốt đẹp của thế giới này, cô muốn thi đỗ ra ngoài, muốn đến thành phố lớn xem thử, muốn đi du học nước ngoài, muốn quay về nỗ lực trở nên mạnh mẽ và phát triển bản thân, đợi đến khi lông cánh đầy đủ sẽ bảo vệ những đứa trẻ mà cô muốn bảo vệ.
Nhưng thực tế luôn phũ phàng, giống như đứa trẻ ở viện mồ côi vĩnh viễn không thể leo lên đỉnh cao, bởi vì tầng lớp xã hội không cho phép.
Cô dù có nỗ lực thế nào thì cũng sẽ bị những đứa trẻ có điều kiện gia đình ưu việt giẫm dưới chân chèn ép.
Lý do Lục Miểu Miểu đố kỵ với Hứa An không chỉ vì Hứa An xinh đẹp, thông minh, mà còn vì Hứa An với tư cách là một đứa trẻ mồ côi, hào quang phát ra lại quá mức chói mắt.
"Hứa An đã theo Lục Minh Chu bốn năm... Lệ tổng, anh có muốn... chọn lại một người để kết hôn không? Tôi cho rằng Hứa An này không thích hợp, cô ấy là một rắc rối." Trợ lý có chút lo lắng, sợ Lệ Đình Tu dính vào Hứa An sẽ tự chuốc lấy nhiều rắc rối không cần thiết.
Tuy nhà họ Lệ không sợ nhà họ Lục, Lệ Đình Tu cũng không sợ Lục Minh Chu, nhưng đều là người làm ăn với nhau, không ai muốn kết thù với đối phương cả.
Lệ Đình Tu không nói gì, chỉ ném chiếc máy tính bảng sang một bên, dựa vào sofa, nhìn Hứa An bước ra từ phòng thử đồ.
Hứa An trước giờ chỉ mặc quần dài áo dài tay, đây là lần đầu tiên mặc chiếc đầm dạ hội hai dây hở lưng thế này, đứng ở đó có chút bất an và lúng túng nhìn Lệ Đình Tu.
Cô là một viên ngọc sáng, nhưng vì lý do gia thế, trên người cô thiếu đi sự tự tin.
Không... Có lẽ không phải thiếu tự tin, mà là những năm qua cô đã quen với việc giấu đi hào quang của mình, điều đó đã trở thành thói quen khắc sâu vào xương tủy.
"Lệ tiên sinh... Nhất định phải mặc bộ này sao?" Hứa An bất an hỏi, căng thẳng kéo kéo phần vải trước ngực.
"Đổi sang một bộ màu đỏ." Lệ Đình Tu trầm giọng cất lời.
Tính cách của Hứa An quá mức khép kín, cô giống như hoa nhài e ấp không dám nở rộ, nhưng Lệ Đình Tu lại muốn cô trở thành một bông hoa hồng rực rỡ ngát hương.
Nhà thiết kế đổi cho Hứa An một chiếc đầm dài hai dây màu đỏ rượu, làn da của cô là da trắng lạnh, dưới ánh đèn lại càng thêm tỏa sáng. Cộng thêm khuôn mặt không cần phấn son cũng cực kỳ xinh đẹp tinh tế, có thể coi là một tuyệt sắc.
"Trời ơi... Cô còn đẹp hơn bất kỳ nữ ngôi sao nào tôi từng gặp." Nhà thiết kế đắm chìm trong vẻ đẹp của Hứa An.
Anh ta kéo rèm ra để Lệ Đình Tu ngắm Hứa An.
Vóc dáng của cô quá tốt, chiếc lễ phục đó vón dĩ như được may đo riêng cho cô.
Hứa An đứng cách đó không xa, vẫn lúng túng nhìn Lệ Đình Tu.
Bộ quần áo này cũng chẳng khá hơn là bao, hở quá.
"Người đẹp ơi, có hứng thú làm người mẫu riêng cho xưởng của chúng tôi không? Thù lao của chúng tôi rất hậu đĩnh đấy." Nhà thiết kế hào hứng nhìn Hứa An, muốn chèo kéo người rồi.
"Người của tôi mà lại coi trọng chút thù lao đó của anh sao?" Lệ Đình Tu nhướn mày, lên tiếng từ chối thay Hứa An.
Nhà thiết kế mỉm cười đẩy Hứa An ngồi xuống ghế, bắt đầu trang điểm cho cô.
An Địch là chuyên gia trang điểm riêng cho nhiều ngôi sao hạng A, kỹ thuật trang điểm thuộc hàng top trong nước.
Cộng thêm việc Hứa An vốn dĩ không cần điểm xuyết quá nhiều, rất nhanh một kiểu trang điểm môi đỏ mắt khói nhẹ đã hoàn thành.
Mái tóc đen dài xõa ngang vai, tùy ý mà mềm mại, đầm đỏ môi đỏ, khuôn mặt ấy lại càng nổi bật khiến người ta không thể dời mắt.
Trợ lý ùng ắng cổ họng, ho một tiếng, có chút hối hận vì vừa rồi đã khuyên Lệ Đình Tu đổi người kết hôn.
Bởi vì Hứa An tuy rằng rắc rối, nhưng thực sự rất đẹp.
Tuy nhiên... Tối nay Lục Minh Chu cũng sẽ đến tham dự buổi tiệc, trợ lý không hiểu tại sao Lệ Đình Tu lại nhất quyết muốn dẫn Hứa An theo làm bạn đồng hành.
Chuyện này thật sự sẽ không tạo thành một hiện trường thảm họa lớn sao?













