Thằng Khốn Làm Chồng Tôi Chết Thảm? Trọng Sinh Thành Bảo Bối Trong Tay Tỷ Phú – Chương 3: Lấy lại những gì thuộc về mình
Thằng Khốn Làm Chồng Tôi Chết Thảm? Trọng Sinh Thành Bảo Bối Trong Tay Tỷ Phú
Sau khi Tống Tri Xán rời khỏi khách sạn, nụ cười tràn ngập trong mắt lập tức biến thành sự sắc bén.
Chuyện của Phó Yến Thành đã giải quyết xong, cô nên về Tạ gia lấy lại những gì thuộc về mình rồi.
Tạ gia.
Tống Tri Xán vừa bước vào Tạ gia đã nhìn thấy trên ghế sofa một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, bảo dưỡng tốt, nhưng trên mặt lại hiện rõ vẻ giận dữ.
Đối phương chính là mẹ của Tạ Thừa Cẩn - Quý Linh.
Thấy Tống Tri Xán trở về Tạ gia, chân mày bà ta nhíu chặt lại.
Ở đám cưới vì đông khách khứa nên bà ta không tiện dạy dỗ Tống Tri Xán, nhưng bây giờ Tống Tri Xán đã về Tạ gia, bà ta nhất định phải dạy dỗ cô một trận!
Bà ta bước tới trước mặt Tống Tri Xán, giọng đầy vẻ hạch hỏi: “Tống Tri Xán, cô bị điên rồi sao! Con trai tôi chỉ là bảo Hướng Vãn đến làm phù dâu cho cô, cô có cần phải làm ầm lên như vậy không, đúng là làm mất hết thể diện của Tạ gia chúng tôi!”
Tống Tri Xán lên tiếng mỉa mai: “Chỉ là làm phù dâu thôi sao? Nếu chú rể của bà dẫn theo người yêu đầu ăn mặc còn lộng lẫy hơn cả bà đến trước mặt, nói muốn làm phù dâu cho bà, bà có chịu nổi không?”
Nói đến đây, trái tim Tống Tri Xán nhói đau dữ dội, lan ra khắp ngũ tạng lục phủ, gần như không thở nổi.
Cô đỏ gắt mắt, từng chữ như nhỏ máu: “Bà nói tôi làm mất hết thể diện của Tạ gia các người, nhưng Tạ Thừa Cẩn đã từng tôn trọng tôi dù chỉ một khoảnh khắc nào chưa? Hắn không có vốn, tôi tự rót rượu cho mình cả đêm để kéo đầu tư về cho hắn; hắn không có quan hệ, tôi giới thiệu toàn bộ mối quan hệ của mình cho hắn; hắn suýt bị người ta đâm, là tôi đứng ra chắn trước mặt hắn, chịu trọn một đao! Vậy mà hắn lại ở đám cưới dẫn theo người yêu đầu đến nói làm phù dâu cho tôi. Quý Linh, không phải tôi làm mất mặt Tạ gia các người, mà là Tạ gia các người có lỗi với tôi!”
Cô nhìn Quý Linh bằng ánh mắt thù hằn như con quỷ đòi mạng.
Ánh mắt của Tống Tri Xán khiến Quý Linh giật mình kinh hãi.
Bà ta lập tức giơ tay lên, giọng điệu đay nghiến nhưng lại đầy tật giật mình: “Tống Tri Xán, đồ tiện nhân nhà cô, cô bớt làm hại danh tiếng con trai tôi đi. Hôm nay tôi sẽ với danh nghĩa mẹ chồng dạy dỗ cô một bài học!”
Thấy cái tát của Quý Linh sắp giáng xuống mặt Tống Tri Xán, ánh mắt Tống Tri Xán trở nên hung tợn, cô nắm chặt lấy cổ tay bà ta, vung tay tát ngược lại một cái.
“Bốp!”
Mặt Quý Linh lập tức sưng phồng lên.
Bà ta còn chưa kịp la hán thì lúc này, một giọng nam trầm lạnh mang theo sự thiếu kiên nhẫn vang lên: “Tống Tri Xán, cô quậy đủ chưa!”
Tạ Thừa Cẩn sải bước vào nhà, ánh mắt đầy chán nản: “Tống Tri Xán, tôi biết cô bất mãn việc tôi để Hướng Vãn làm phù dâu cho cô, vậy đám cưới lần sau Hướng Vãn không làm phù dâu cho cô nữa là được chứ gì? Chỉ cần cô xin lỗi mẹ tôi, tôi vẫn có thể chấp nhận cô làm Tạ thái thái của tôi!”
Lúc này, giọng nói yếu ớt của Diệp Hướng Vãn vang lên: “Đúng vậy chị Tống, dì Quý dù sao cũng là người lớn mà.”
Tống Tri Xán bước tới trước mặt Diệp Hướng Vãn, ánh mắt sắc bén nhìn vào gương mặt tái nhợt yếu ớt của cô ta: “Diệp Hướng Vãn, cô nói xem, sao cô có thể trơ tráo như thế chứ!”
Diệp Hướng Vãn ôm ngực, làm ra vẻ bị kích động dữ dội: “Chị... chị Tống sao chị có thể nói em như vậy, em buồn lắm, anh Thừa Cẩn... có phải em sống trên đời này là bị người ta ghét bỏ không, em sống thật chẳng có ý nghĩa gì nữa.”
Tạ Thừa Cẩn lo lắng ôm lấy eo Diệp Hướng Vãn, trên gương mặt đẹp trai hiện rõ vẻ tức giận: “Tống Tri Xán! Vãn Vãn khó khăn lắm mới từ bỏ ý định tự tử, sao cô có thể kích động cô ấy, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì...”
Đúng lúc hắn định nói thêm gì đó thì lại phát hiện Tống Tri Xán đi vào bếp, không lâu sau bước ra với một chiếc dao phay trên tay.
Diệp Hướng Vãn thấy Tống Tri Xán cầm dao phay đi về phía mình thì sợ đến mềm cả chân: “Anh Thừa Cẩn...”
Tạ Thừa Cẩn che chắn trước mặt Diệp Hướng Vãn: “Tống Tri Xán tôi nói cho cô biết, đừng mong hại Vãn Vãn.”
Tống Tri Xán thu lại sự hận thù trong mắt, gượng nở một nụ cười: “Đừng sợ mà Diệp tiểu thư.”
“Tôi sẽ không làm gì cô đâu, con dao này là quà cưới tôi tặng hai người đấy. Diệp tiểu thư chẳng phải rất thích tự tử sao? Vậy con dao này tặng cho Diệp tiểu thư, sau này tự tử không cần phải uống thuốc ngủ nữa, dơ dao chém xuống, chết nhanh hơn nhiều!”
Tống Tri Xán đập mạnh con dao xuống bàn.
Diệp Hướng Vãn sợ đến mềm nhũn chân, ngã khụy ngay xuống sàn.
Tống Tri Xán quay người đi vào phòng ngủ của cô ở Tạ gia, dọn dẹp xong đồ đạc của mình và di vật của bà ngoại rồi bước ra khỏi phòng. Đang định rời đi thì Quý Linh gọi cô lại.
“Đứng lại! Cô cầm cái gì đi đấy! Có phải là đồ của Tạ gia chúng tôi không!”













