Thà Làm Người Dưng – Chương 417: Cùng em đối mặt
Thà Làm Người Dưng
Sáng hôm sau thức dậy, Hoàng Diệu cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn Triển Dương nữa, đôi mắt cậu sưng húp lên chẳng khác nào hai quả đào.
Triển Dương luộc hai quả trứng gà bảo cậu lăn mắt, đợi tình hình khá hơn đôi chút mới cất lời: "Ba mẹ anh lo cho em lắm đấy."
"Hai bác cũng biết rồi ạ?"
Hoàng Diệu vốn nhạy cảm, lập tức trở nên căng thẳng. Những bức ảnh đó vô cùng chướng mắt, bản thân cậu còn chẳng dám nhìn lại, vậy thì ba mẹ Triển Dương...
"A Diệu, em là nạn nhân, những chuyện đó không phải do em tự nguyện, mẹ anh thương em lắm."
Triển Dương chỉ tốn hai câu đã xoa dịu được cảm xúc của Hoàng Diệu: "Anh đã bảo với ba mẹ là vài ngày nữa chúng mình mới về thăm."
"... Vâng ạ."













