Thà Làm Người Dưng – Chương 19: Không được
Thà Làm Người Dưng
Nguyên Tông Toại nhíu mày vừa định tiến lên thì lại thấy Tiêu Tiêu nhanh hơn một bước né tránh tay của Đàm Yến Thanh.
Nhìn tập giấy bút bị đập rơi xuống đất, trong mắt Tiêu Tiêu xẹt qua một tia bạo lực, cô lạnh lùng nhìn Đàm Yến Thanh: "Rốt cuộc là ai cho anh sự tự tin nghĩ rằng tôi còn thích anh thế?"
Đàm Yến Thanh không hổ là fan cuồng của Tiêu Nam Khuếch, hai người đều có sự tự tin mù quáng giống nhau.
Không biết làm nghiên cứu khoa học có phải đều có cái bệnh này hay không. Cô theo bản năng nhìn sang Nguyên Tông Toại.
Bốn mắt nhìn nhau, Nguyên Tông Toại lại hiểu được ánh mắt của cô. Anh đẩy đẩy gọng kính nói: "Cũng không phải tất cả những người làm nghiên cứu học thuật đều là mấy kẻ tự tin thái quá đâu, ừm, họ có thể là trường hợp cá biệt!"
Tiêu Tiêu nghe vậy ngẩn ngơ một lúc, ngay sau đó khóe miệng khẽ cong lên một chút.
Hóa ra hôm đó lúc mình mắng Tiêu Nam Khuếch, Nguyên Tông Toại cũng nghe thấy rồi.
Đàm Yến Thanh lúc này mới nhìn thấy Nguyên Tông Toại, trên mặt hắn toàn là hoảng hốt: "Giáo... Giáo thụ Nguyên!"
Hắn lắp bắp chào hỏi Nguyên Tông Toại.
Nếu như nói Tiêu Nam Khuếch là mục tiêu phấn đấu của hắn thì Nguyên Tông Toại lại là sự tồn tại mà hắn phải ngước nhìn, hai người căn bản không cùng một đẳng cấp.
Mà mình lại mất mặt trước đại thần như thế này, Đàm Yến Thanh vô cùng hối hận.
Nếu mình không đến tìm Tiêu Tiêu thì tốt rồi.
Đúng, là Tiêu Tiêu, đều tại cô ta!
Trong lòng hắn trách móc nhưng không dám ném ánh mắt oán hận sang Tiêu Tiêu nữa. Hắn hiện tại chỉ muốn cứu vớt lại hình ảnh của mình trước mặt Nguyên Tông Toại.
"Giáo thụ Nguyên, anh nghe em giải thích, em..."
Nguyên Tông Toại giơ tay ngắt lời hắn: "Bạn học này, em không cần thiết phải giải thích cái gì với tôi cả."
"Dù sao, tôi cũng đâu có quen biết em!"
"Hả!"
Sự giễu cợt trong mắt Tiêu Tiêu hoàn toàn không giấu nổi nữa. Cô không ngờ Nguyên Tông Toại trông ôn hòa như vậy nhưng khi đâm chọc người khác lại chẳng nương tay chút nào.
Ai cũng nhìn ra được sự tôn trọng của Đàm Yến Thanh dành cho anh, anh lại đả kích chính xác.
Mặt Đàm Yến Thanh đỏ rồi lại trắng, trắng rồi lại xanh, trông rất đẹp mắt.
Mặc kệ vậy, Nguyên Tông Toại còn tiếp tục nói: "Tuy rằng tôi không quen biết em, thế nhưng dù sao em cũng là một thằng đàn ông, phép lịch sự tối thiểu nên có chứ nhỉ."
Vừa nói, anh vừa liếc nhìn tập giấy bút bị Đàm Yến Thanh đập rơi xuống đất.
Đàm Yến Thanh phản ứng lại vội vàng đi nhặt, cũng chính vào lúc này hắn mới nhìn thấy nội dung bên trên.
Nhìn những phương trình hóa học từng cái từng cái bên trên, hắn ngẩn ngơ một chút, cẩn thận xem xét. Thế nhưng còn chưa chờ hắn nhìn rõ, Tiêu Tiêu đã giật phắt lấy.
"Khoan đã, để tôi xem thêm chút nữa." Đàm Yến Thanh theo bản năng nói.
Hắn cũng học Hóa sinh học, đương nhiên biết mấy cái phương trình đó đại diện cho điều gì.
Hắn chưa từng nghĩ lại có thể kết hợp như thế, phía sau thay đổi như thế nào hắn còn chưa nhìn rõ đâu.
Thốt ra lời này xong hắn mới nhận ra đây là đồ của Tiêu Tiêu. Phản ứng đầu tiên của hắn chính là thứ này không phải của Tiêu Tiêu.
"Cô chép ở đâu ra đấy?" Nói xong, hắn lập tức nhận ra không ổn, vội vàng chữa cháy, "Mấy cái phương trình bên trên không thành lập đâu, căn bản là không được."
Đáp lại hắn là ánh mắt chế giễu của Tiêu Tiêu: "Đàn ông thích nói mình không được như vậy, anh là người đầu tiên đấy."
Nguyên Tông Toại ở một bên nghe vậy không kìm được cong cong khóe miệng. Cô gái này lúc hỏa lực mở hết công suất mắng người khá thú vị, cô lúc này và cô bướng bỉnh nhưng cảm giác như sắp vỡ vụn trước đây dường như không phải cùng một người.
Tiêu Tiêu mắng xong Đàm Yến Thanh liền nhìn sang Nguyên Tông Toại nói: "Giáo thụ Nguyên, chúng ta đi thôi!"
Cô vừa hay có chuyện muốn tìm Nguyên Tông Toại.
"Được!" Nguyên Tông Toại gật đầu, trước khi đi còn đâm Đàm Yến Thanh một phát, "Bạn học này, đàn ông vẫn nên ít nói mình không được thì hơn."
Nói xong, Nguyên Tông Toại và Tiêu Tiêu đi trước, để lại Đàm Yến Thanh vẻ mặt bi phẫn.
Hắn nhìn bóng lưng hai người rời đi, sự đố kỵ trong mắt không làm sao giấu nổi.
Hắn không cho rằng đó là do Tiêu Tiêu nghĩ ra. Cô một kẻ học văn học sao có thể hiểu phương trình cái gì chứ?
Cho nên chỉ có một khả năng, đó là do Nguyên Tông Toại dạy cô.
Anh được mệnh danh là thần của giới Hóa sinh học, chưa đầy ba mươi tuổi đã giành được vô số giải thưởng, cho nên vừa đến đã trực tiếp làm giáo thụ danh dự.
Cũng vì anh đến dạy ở Đại học Nhạn Bắc mà thu hút vô số nhân tài cấp cao.
Biết bao nhiêu người sứt đầu sứt trán muốn móc nối quan hệ với anh, hy vọng anh có thể chỉ điểm cho vài câu, thế nhưng ngoại trừ giờ lên lớp, những lúc khác anh sẽ không đưa ra bất kỳ phản hồi nào, giờ lên lớp cũng chỉ trả lời những câu hỏi liên quan đến giảng dạy.
Ngay cả Tiêu Nam Khuếch được mệnh danh là thiên tài cũng là vì anh nên mới ở lại trường dạy học.
Nghĩ đến mấy cái phương trình vừa rồi mình nhìn thấy, mắt Đàm Yến Thanh khẽ sáng lên.
Đó là do Nguyên Tông Toại chỉ điểm đấy!
Tuy rằng có mâu thuẫn với những gì họ đã biết, thế nhưng cũng có thể thử xem sao, biết đâu thực sự sẽ có thu hoạch.
Nghĩ đến cái này, hắn liền trào dâng nhiệt huyết, lúc này cũng chẳng buồn tính toán chuyện trước đây nữa, xoay người đi về phía phòng thí nghiệm.
Ở bên kia, Tiêu Tiêu và Nguyên Tông Toại đi tới văn phòng của Nguyên Tông Toại. Tiêu Tiêu nhìn Nguyên Tông Toại nói: "Giáo thụ Nguyên, em vừa rồi nghĩ ra một số thứ, anh có thể giúp em xem qua một chút không?"
Trước đó cô không hề muốn tìm Nguyên Tông Toại, chỉ là vừa rồi anh lại giúp mình mắng Đàm Yến Thanh, cô nhận ra người này chính là 'Sương Mù'. Cho dù anh có quen biết Tiêu Bắc Vọng nhưng anh vẫn là người 'Sương Mù' quen thuộc từng đưa ra vô số chỉ dẫn cho cô.
Cô đưa thứ mình vừa viết đến trước mặt Nguyên Tông Toại. Nguyên Tông Toại không xem ngay lập tức mà dùng tay che lại.
"Đây là tâm huyết cá nhân của cô, cô không nên tùy tiện cho người khác xem."
Trộm cắp học thuật trong giới học thuật quá nhiều rồi.
Tiêu Tiêu không biết anh đang nghĩ gì, lên tiếng: "Em tin tưởng anh, Giáo thụ Nguyên!"
"Em biết, anh là người tốt!"
Nguyên Tông Toại khẽ nhướn mày không nói gì.
Cô đúng là dễ bị lừa thật!
Chẳng qua là mới gặp vài lần, anh tiện tay giúp cô vài lần là đã tin tưởng anh, thấy anh là người tốt rồi.
Thảo nào lại bị người nhà họ Tiêu ăn hiếp thảm hại như vậy!
Thế nhưng, anh quả thực có hứng thú với thứ cô viết này, cũng không từ chối, dời tay ra.
Càng xem sắc mặt trên mặt anh càng thêm vi diệu.
Anh sẽ không nghi ngờ đây có phải do Tiêu Tiêu viết hay không, bởi vì lúc đó anh ở ngay bên cạnh nhìn thấy rất rõ ràng.
Hướng nghiên cứu của cô có rất nhiều mâu thuẫn với nghiên cứu hiện tại. Anh xem đến mức tràn đầy hứng thú: "Những cái này của cô có luận chứng thực nghiệm không?"
Tiêu Tiêu lắc lắc đầu: "Những cái này chỉ là giả định ban đầu của em thôi, vẫn chưa tiến hành luận chứng."
"Nếu như thành công sẽ gây ra chấn động trong giới học thuật đấy." Nguyên Tông Toại cất lời.
"Anh không thấy hoang đường, không thực tế sao?" Tiêu Tiêu không kìm được hỏi. Cô cũng biết những gì mình viết gần như đi ngược lại với nghiên cứu hiện tại.
Nói thật, trong lòng cô cũng không có đáy. Cô vừa rồi cũng không biết làm sao mà viết ra được, bây giờ muốn vào lại trạng thái đó đã rất khó rồi.
Thế nhưng cũng chính vì người này là Nguyên Tông Toại nên cô mới để đối phương xem.
Cô không phải dễ bị lừa, chỉ vì anh là Nguyên Tông Toại!
Nguyên Tông Toại đặt bản thảo trong tay xuống, chậm rãi nói: "Khoa học chẳng phải là hết lần này đến lần khác phá vỡ sao?"
Nhìn ánh mắt trầm ổn đáng tin của anh, trong lòng Tiêu Tiêu vững chãi: "Cảm ơn anh, Giáo thụ Nguyên."
Nguyên Tông Toại đẩy bản thảo trả lại trước mặt Tiêu Tiêu: "Kỳ vọng vào sự thành công của cô. Nếu như cần giúp đỡ thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, tôi rất sẵn lòng giải đáp thắc mắc cho cô."
"Phòng thí nghiệm tốt nhất nên chọn nơi khiến người ta yên tâm, những thứ này của cô cũng đừng cho người khác xem, lòng phòng người vẫn nên có."
Anh không tự chủ được mà nói những điều này, chính Nguyên Tông Toại cũng có chút bất ngờ.
Không biết tại sao, khi đối mặt với Tiêu Tiêu, anh lúc nào cũng sẽ thêm phần kiên nhẫn.
Có thể, cô cũng là một thiên tài chăng!
Cô bao nhiêu tuổi? Hai mươi mốt?
Khoan đã!
Hai mươi mốt!
Trong mắt Nguyên Tông Toại xẹt qua một tia thăm dò, đột nhiên hỏi:
"Ba năm trước, cô học chuyên ngành gì?"
"Ba năm trước sao? Ba năm trước em học chuyên ngành Văn học." Tiêu Tiêu cất lời.













