Thà Làm Người Dưng – Chương 151: Dấu vết
Thà Làm Người Dưng
Nghe Tiêu Tiêu nói vậy, Lâm Mộc ngơ người ra một lúc rồi bật cười:
"Gần như thế!"
"Liều mạng cũng xong!"
Nói rồi, anh ta thở dài một tiếng với giọng điệu đầy tiếc nuối:
"Trước đây tôi nói với cô là thật đấy. Chỉ cần cô gật đầu thì có thiếu gì cách cứu bà ngoại cô, vậy mà cô cứ nhất quyết không chịu."
Nghe nhắc đến bà ngoại, Tiêu Tiêu rủ mi mắt, thản nhiên nói: "Đó là ý của chính bà, tôi chọn cách tôn trọng."
"Cô đúng là cái đồ bảo thủ."
"Xem cũng gần xong rồi, thế nào? Nơi này của tôi đáng để cô gia nhập chứ?"
"Được!"













