Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 1: Sự lạnh lùng của người chồng
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Đầu tháng Chạp tại thành phố Hải, thời tiết lạnh hơn hẳn mọi năm.
Dung Thù ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, nghe thấy tiếng mắng chửi của bà mẹ chồng Vương Thục Cầm từ dưới lầu truyền lên.
"Dung Thù, cô không sinh được con thì thôi đi, nhưng giờ là mấy giờ rồi mà còn chưa nấu cơm? Cô muốn bỏ đói tôi với tiểu Lâm đúng không?"
Sáu năm gả cho Phó Cảnh Đình, mẹ chồng luôn lén lút mắng cô là loại gà không biết đẻ trứng. Nhưng có ai biết rằng, chồng cô ngay từ đầu đã chưa từng chạm vào người cô.
"Xuống mau giúp em sắp xếp cặp sách đi, em còn phải đi học nữa!" Một thiếu niên lên tiếng thúc giục ngay sau đó.
Phó Cảnh Lâm là em trai của Phó Cảnh Đình, đúng nghĩa là một tiểu ma vương hỗn thế, trước đây không ít lần hành hạ Dung Thù. Trong mắt cậu ta, người chị dâu mà anh trai cưới về này còn dễ bắt nạt hơn cả khối bột mềm.
Dung Thù đi xuống lầu, như một cỗ máy vào bếp nấu cơm, sắp xếp cặp sách và hộp cơm cho cậu em chồng.
"Mẹ, cơm xong rồi ạ!"
Vương Thục Cầm nhìn thấy vẻ mặt lờ đờ như xác không hồn của Dung Thù thì nổi giận, đập mạnh ly nước xuống bàn: "Dung Thù, gan cô lớn rồi nhỉ? Tiêu tiền của con trai tôi, ở nhà của con trai tôi mà dám trưng ra bộ mặt đó cho tôi xem à? Tin tôi gọi điện cho Cảnh Đình bắt nó ly hôn với cô ngay lập tức không!"
Khay thức ăn trên tay Dung Thù run lên, cô hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười: "Mẹ, con không có."
Vương Thục Cầm không tin, mỉa mai nói: "Dung Thù, đừng tưởng có bà nội chống lưng thì cô ngồi vững được cái ghế Phó phu nhân này. Trước mặt Mạn Âm, cô chẳng là cái thắt gì hết!"
Nghe thấy tên người phụ nữ đó, mặt Dung Thù trắng bệch.
Phó Cảnh Lâm đảo mắt, rõ ràng đã nhận ra điều gì đó, cười toe toét: "Chị còn chưa biết nhỉ? Chị Mạn Âm sắp xuất viện rồi, anh trai em sẽ đón chị ấy về đây ở chung với chúng ta đấy."
Mí mắt Dung Thù giật nảy, bàn tay đang đặt khay cơm run rẩy. Vương Thục Cầm khinh bỉ vẻ mặt chịu đựng của cô, hừ lạnh một tiếng rồi xua tay đầy mất kiên nhẫn: "Đừng đứng trước mặt tôi nữa! Ảnh hưởng đến sự thèm ăn của tôi, cút mau!"
Dung Thù không ở lại, xoay người lên lầu, lại vùi mình vào ghế sofa.
Đến chập tối, một chiếc Maybach dừng trước cửa. Dung Thù bật dậy khỏi ghế, chạy ra ban công nhìn xuống. Một người đàn ông mặc vest với dáng người cao ráo bước xuống xe, gương mặt anh tuấn, khí chất xuất chúng, đẹp hơn cả những ngôi sao trên tivi.
Người đàn ông dường như nhận ra có người đang nhìn mình, ngẩng đầu lên đối mắt với Dung Thù. Ánh mắt ấy lạnh lẽo, vô tình. Dung Thù đã quen với cái nhìn này, khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng không có lấy một chút ý cười.
Sau khi Phó Cảnh Đình vào phòng, Dung Thù như thường lệ chuẩn bị nước tắm cho anh: "Ông xã, bà nội đi chùa gần một tháng rồi, chiều nay bà gọi điện về nói đã cầu cho anh một lá bùa bình an..."
"Tôi có chuyện muốn nói với cô." Phó Cảnh Đình cắt ngang lời cô.
Dung Thù quay đầu lại. Phó Cảnh Đình dùng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, trong đó chỉ có sự hờ hững, xa cách, tuyệt nhiên không có chút ấm áp nào.
Đôi môi mỏng khẽ động, Phó Cảnh Đình trầm giọng: "Cố Mạn Âm sắp về rồi, ngày mai cô dọn ra ngoài đi."
Trái tim Dung Thù lạnh ngắt từng chút một. Quả nhiên, Phó Cảnh Lâm không hề nói dối.
"Nếu tôi nói không thì sao?" Giọng cô rất nhẹ, như một làn khói mỏng manh.
Phó Cảnh Đình nhíu mày. Người phụ nữ vốn luôn nghe lời này, đây là lần đầu tiên dám cãi lại anh.
Anh lạnh lùng nói: "Đừng quên sáu năm trước cô đã gả cho tôi như thế nào."
Làm sao Dung Thù có thể quên được. Lúc đó Cố Mạn Âm bị tai nạn xe hơi, chính cô là người gọi cấp cứu, cũng chính cô đã hiến nhóm máu hiếm cho Cố Mạn Âm. Phó Cảnh Đình cảm ơn cô và hứa sẽ thực hiện một yêu cầu của cô. Khi đó, yêu cầu duy nhất của Dung Thù là được kết hôn với anh. Đó là ý niệm đã bén rễ trong lòng cô kể từ lần đầu tiên nhìn thấy anh hồi trung học.













